Ðai Hoi Thu Nhân Thê Gioi 2010

WORLD THUNHAN DALAT UNIVERSITY CONGREGATION 2010

Truyện Ngắn

 

Thư Gửi Mẹ

Mẹ kính yêu

Trời Houston cả tuần nay buồn quá Mẹ ơi - Như con vẫn thường kể với Mẹ trong những lá thư trước là nơi đây nắng ấm quanh năm, dù mùa đông cũng không có tuyết rơi hay mưa xuống đóng thành đá làm đường xá trơn trượt rất nguy hiểm cho vấn đề giao thông.  Nói cho đúng thì cũng có ít ngày ảm đảm lạnh lẽo vào cuối năm ta tức đầu năm dương lịch của họ nhưng con chưa từng thấy não nề như thế này bao giờ.  Chắc tại lòng con đã hết cố gắng kiên cường nổi.  Con không còn dấu diếm chịu đựng để Mẹ yên tâm được nữa.  Con không chỉ kể Mẹ nghe những lúc con vui, con hy vọng, con yêu đời.  Trong con những buổi sáng vàng tươi mầu nắng đã nhạt nhòa, đã mất hút đâu đâu mà chỉ còn lại nguyên một bầu trời xám ngơ xám ngắt, gió không tới và mây chẳng buồn trôi, những mái nhà im lìm, lặng lẽ bên ngoài khung cửa âm thầm đến tê tái cả ruột gan, một vuông cửa sổ với tấm kính che nhoè nhoẹt nước mắt cùng không gian trắng xóa bất động nặng nề.  Chỉ hình ảnh Mẹ in trên đó thật linh động với nỗi nhớ mênh mông cho con chìm đắm vào cái thuở ấu thời không bao giờ phai nhạt.

Con muôn đời vẫn chỉ là con bé út hay nhè, bé bỏng cần chui vào vòng tay ôm mềm mại ấm áp của Mẹ, đòi Mẹ nhìn thẳng vào mắt con, ép Mẹ nở nụ cười mỗi khi con thấy nét mặt Mẹ kém vui, rồi khi nhìn nụ cười gượng của Mẹ chưa đạt tiêu chuẩn như con mong muốn con bắt Mẹ cười đi cười lại.  Con cậy Mẹ thương con nhất nhà, thương con vô bờ bến, con bắt nạt Mẹ, con làm tình làm tội Mẹ.  Con trái ý Mẹ mà con vẫn cứ muốn Mẹ phải cười cho thật tươi để con yên tâm đỡ bị mặc cảm tội lỗi.  Đến bây giờ, càng ngày càng hiểu được sự khó khăn khi phải quên mình đi, sống hoàn toàn vì những người mình yêu dấu, con càng thương, càng nhớ Mẹ quay quắt.  Quay quắt vì ân hận, vì đã không hiểu Mẹ sâu xa tường tận từ những ngày còn được tựa đầu bên gối Mẹ nhõng nhẽo eo xèo.

Những buổi sáng tóc tai chưa chải gỡ đã được Mẹ dục giã điểm tâm cho bát bún còn nóng hổi hay tô phở còn bốc khói thơm ngon.  Chỉ mỗi một điều là đừng bỏ cả muỗng ớt to tướng vào kẻo cay quá sẽ bị mụn xấu gái con cũng không chịu nghe lời để Mẹ được bằng lòng.  Con cù cưa bướng bỉnh:

-  Xấu kệ con mà, không cay ăn mất ngon.

Nhưng lúc những hạt mụn túa ra trình diện, nở tung khắp mặt mũi, con lại rầu rĩ than van:

- Tại con là con út, khúc ruột cuối cặn của Mẹ nên xấu xí, không được mịn màng như các chị.

Con đã làm tổn thương Mẹ, con vô ý nông cạn quá mà con nào có hay.  Mỗi lần Mẹ tỏ ra lo lắng cho con, con không chịu, con nói Mẹ "kỳ". Con đâu biết rằng con đã tàn nhẫn phủ nhận, đã tước quyền làm Mẹ của Mẹ, con tưởng như vậy là con thương Mẹ.  Đến nay, những lúc trái tim con tan nát vì sợ hãi con cái của con gặp chuyện không may mà chúng chẳng chịu hiểu, cứ nói con “lạ”, con mới thấy ngày xưa con đã làm Mẹ tủi thân, đã làm Mẹ sầu khổ đến thế nào.  Những gì con cãi Mẹ, dần dà con đã phải nếm trải hết từ con cái của con.  Có lúc sáng suốt, con hiểu chúng, con lướt ngay qua nỗi buồn dễ dàng.  Nhưng nhiều khi thì không, con triền miên quay về quá khứ, con muốn tạ tội với Mẹ nhưng không được nữa rồi, Mẹ đã về nơi Vĩnh Cửu đời đời.  Con chỉ có thể thầm thì xin Mẹ tha thứ và noi gương Mẹ đã sống.

Con nhớ như in hồi con còn bé, một lần theo Mẹ ra chợ, bên lối đi loang lổ lầy lội có ông hành khất bệnh phong cùi, tay chân bị cụt ngón, mặt mũi xần xùi đang trườn mình giơ chiếc mũ vải cũ kỹ rách bươm ra van xin người qua kẻ lại bố thí.  Mẹ vì bận lựa hàng trong cửa tiệm nên đưa con đồng bạc lẻ bảo bỏ vào mũ cho ông, con đến nhưng đứng xa xa, gói tờ tiền giấy vào vài đồng tiền cắc dành để uống đậu đỏ bánh lọc hầu cho nặng nặng dễ trúng mục tiêu, rồi nhắm ném vào giữa mũ xong rùng mình quay đi, gặp ngay ánh mắt giận dữ của Mẹ.  Mẹ chẳng bao giờ nhìn con với ánh mắt ấy nên con sợ hãi cúi đầu nghe Mẹ mắng:

-  Con có biết làm như vậy là ác đức lắm không, chẳng thà con đi thẳng không nhìn đến chứ con cho mà với cung cách ghê tởm khinh thị còn làm ông ta đau đớn hơn gấp bội.

Mẹ lập tức đưa con đồng tiền khác, bảo đến gần bỏ thật nhẹ nhàng vào lòng mũ như là để xin lỗi cho sự bất nhã vừa rồi.

Năm con vừa xong lớp đệ lục, chị Ba sanh cháu Hưng ở Cần Thơ, đáng lẽ Mẹ đi thăm một mình nhưng vì trong thời gian nghỉ hè, Mẹ cho con theo.  Lần đầu tiên được đi chơi xa con mừng vui hớn hở, nhất là được tháp tùng Mẹ, tha hồ mà ăn quà, bảo đảm đòi ăn gì Mẹ cũng cho.  Ngay ở bến xe, Mẹ đã mua mấy cuốn tiểu thuyết của bà Tùng Long cho con nhâm nhi để đường đi bớt dài.  Sau đó,  bất cứ chỗ nào xe dừng lại, bà con cô bác nhào lên rao hàng là Mẹ gọi mua cho con hoặc những khúc mía, miếng soài dầm muối ớt hay cả một chuỗi nem chua.  Thời gian qua thật nhanh và con thấy trời đất thật đẹp, thật bao la thoải mái, bụng dạ lúc nào cũng căng phồng phấn khởi.

Qua bắc Mỹ Thuận bình thường thôi không có gì đáng nói, nhưng khi đến bắc Cần Thơ, hai Mẹ con xuống xe theo đoàn người nhanh chân chạy lên phà.  Giữa trưa nắng chang chang, đang tự nhiên tóc con xổ tung làm sau gáy nóng đổ mồ hôi, thì ra chiếc kẹp bị rơi từ lúc nào, tiếc chiếc kẹp đẹp mới mua, con vội vã quay lại tìm. May mắn thay, con thấy ngay chiếc kẹp nằm chỗ đó nhưng bên cạnh một gói giấy có tờ tiền lớn ló ra ngoài. Con nhặt đưa Mẹ coi, khi biết đó là gói tiền, hai Mẹ con quanh quẩn đứng đợi xem có người nào tỏ vẻ đang đi kiếm vật gì bị mất, để đưa lại cho họ.  Chẳng ai có vẻ như vậy cả, sợ trễ chuyến phà qua bên kia sẽ bị lỡ chuyến xe, Mẹ cuống quít níu tay hỏi mấy người đi qua:

-  Bác có làm rơi tiền không?

Họ nhìn Mẹ ngạc nhiên không hiểu.  Có bà kia còn trợn mắt tưởng Mẹ bị mất tiền muốn đổ vạ nên Mẹ đành dúi gói tiền vào đáy túi xách. Nét mặt Mẹ bồn chồn lo lắng như phải mang trong mình đồ quốc cấm.  Chiều hôm ấy tới nhà, đem túi tiền ra đếm, một món tiền khá lớn khiến Mẹ càng lo thêm.  Mẹ đòi chị Ba dẫn Mẹ vào nhà cha xứ, kể chuyện và trao cho cha nguyên vẹn món tiền.  Mẹ biết chị Ba hơi buồn vì tiếc nên ngày về còn bao nhiêu tiền trong túi Mẹ dốc hết đưa cho chị chỉ chừa lại tiền mua vé xe.  Báo hại suốt một ngày dài, trên đường từ Cần Thơ về Sài Gòn, con phải nhịn cùng với Mẹ, không có cả bữa ăn trưa chứ đừng nói đến những miếng quà vặt khoái khẩu như lúc đi.  Thấy con lẽo đẽo chân không muốn bước, mệt mỏi buồn thỉu buồn thiu, Mẹ hết xoa lưng lại cầm tay con vỗ về an ủi.  Hồi đó con giận Mẹ, thấy Mẹ “kỳ quá là kỳ”.  Mãi sau này, lắm khi con có gì trong tay cũng muốn “cho hết”, quên đi cái chuyện phải phòng hờ, con mới hiểu Mẹ thấm thía và thương Mẹ, nhớ Mẹ không sao tả nổi.

Rồi khi con lớn hơn, đi học xa, ngày đó đâu có cell phone cho Mẹ gọi giống như con bây giờ, những khi nhớ đến hay lo lắng sốt ruột về lũ nhỏ.  Vậy mà mỗi lần thăm nhà, con chẳng chịu luẩn quẩn bên Mẹ, con lại bỏ Mẹ đi chơi, về trể Mẹ bảo Mẹ buồn Mẹ mong, con lại nói Mẹ... “kỳ”.  Tới tuổi cập kê con ỷ y mình đã trưởng thành, con càng bướng bỉnh làm Mẹ càng muộn phiền hơn nữa.

Ngồi đây nhớ lại những ngày ấy!  Ôi con gái của Mẹ những ngày ấy... có khác gì con cái của con bây giờ đâu.  Y hệt, y hệt Mẹ a.  Kính yêu, biết ơn và luôn cố gắng hiếu thảo làm vui lòng hai đấng sanh thành nhưng con làm sao lấy người con không yêu dù người ấy “chẳng có điểm nào có thể chê được” như Ba Mẹ mong muốn cho con. 

Than thở với Mẹ tới đây, con hiểu ra và bỗng nhiên hết cả buồn phiền.  Vâng, nỗi rầu rĩ bám lấy đeo đuổi con từ một tuần lễ nay, nguyên nhân chính là chuyện mấy cháu của Mẹ đã chẳng chịu nghe lời con trong vấn đề tìm bạn trăm năm.  Con ao ước chúng làm quen với những cô thiếu nữ, những cậu thanh niên mà con đã biết cha mẹ gia đình anh em và cả bà con láng giềng của họ nữa để tìm hiểu, để nên vợ nên chồng, cho con yên tâm vì chắc rằng những cô cậu ấy sẽ là những người bạn đường tốt lành, thủy chung (“lấy chồng xem tông, lấy vợ xem giống” phải không Mẹ?).  Trong khi các cháu lại đi yêu thương những cô, những cậu khác, con chưa rõ về gia thế tông chi họ hàng.  Dẫu cho các cô các cậu đó cũng dễ thương dễ mến, nhưng con vẫn lo, vẫn hồi hộp và tiếc rẻ cho các cháu đã dại dột không chịu tìm đến những nơi con đã ngấm nghé chọn lựa.

Ngày xưa Mẹ cũng mắng con là dại dột, vậy mà đến nay con chẳng thấy con dại dột chút nào.  Con có gia đình êm ấm bao năm, dù cũng nếm trải đủ mùi vui buồn, sướng khổ nhưng con được sống một cuộc đời con ước muốn.  Con bằng lòng và trách nhiệm hoàn toàn với tất cả những gì con đã chọn lựa.  Con cái của con chắc rồi cũng thế.  Sao con không tin vào chúng như hồi đó con đã  tin tưởng ở con.

Ngoài trời đã quang đãng và hình như đang bừng lên sức sống, gió hiu hiu thổi, vờn nhẹ những nhánh cây non rung rinh gần bên cửa sổ.  Những trái cam chín vàng nổi bật giữa mầu lá xanh, lủng lẳng treo trên cành, trông tròn trĩnh xinh tươi, ngay tầm mắt mà sao lúc này con mới nhìn thấy.  Lòng người làm ngoại cảnh bị ảnh hưởng một cách không ngờ.  Trong sáng hay đen tối là do chính tâm tư ý nghĩ của mình.  Hình ảnh trưởng thành tự tin của con ngày trước hiển hiện rõ ràng trong cung cách sử sự của con cái con hôm nay.  Ngày ấy con yêu kính Mẹ biết là dường nào, con tha thiết muốn Mẹ vui biết là bao nhưng vẫn có những điều con không thể nhắm mắt cúi đầu nghe lời Mẹ chỉ bảo.  Để rồi con đã không được sung sướng hoàn toàn khi nhìn thấy mẹ đã nghi ngờ hạnh phúc con đã cương quyết để có và niềm vui của con cũng đã không được trọn vẹn vì biết mẹ phân vân chẳng mãn nguyện cho con dù Mẹ là người hơn ai hết muốn con vui, con hạnh phúc.

Còn điều gì con mong mỏi ước ao hơn là được nhìn thấy con cái của con hạnh phúc vui vẻ.  Và để chúng được trọn vẹn vui hưởng hạnh phúc ấy sao con không hoà mình vào, chung vui với hạnh phúc của chúng.  Vậy con xin phép Mẹ ngừng ở đây và phôn ngay cho cháu ngoại của Mẹ để hân hoan tự đáy lòng, nói với cháu rằng:

-  Mẹ rất mừng con đã gặp được người con tìm kiếm bao lâu nay.  Mau mau đưa bạn về, chơi.  Mẹ sẽ đãi những món bạn con thích bằng cả trái tim của mẹ và mong được đón người con yêu dấu như đang chờ đón Một Mùa Xuân rực rỡ sẽ tới với gia đình mình trong những ngày cuối đông này.

♥  antrinh  ♥
CTKD 5     

< trở về đầu trang >


Nói Đi Em

♥  antrinh  ♥
CTKD 5     

Nghe như có tiếng đá chọi vào cửa kính. Thảo khó chịu lẩm bẩm:

- Quá chừng, mấy đứa con nít...!

Cô từ từ thuôn hai đầu miếng rèm cửa vào hai sợi dây treo, đứng kiễng mỏi chân, cô kéo chiếc ghế đứng lên, lại cao quá, nhưng không sao, dễ dàng hơn nhiều. Mầu xanh da trời của loại hàng tơ lụa làm gian nhà mát hẳn. Cũng dưới ánh đèn nê-ông, nhưng bây giờ vẻ mềm mại và bóng bẩy của những tấm màn mới tinh làm bộ sa lông như sáng sủa sang trọng hơn. Cô ngắm nghía mãn nguyện và đợi được nằm trên chiếc sô-pha dài kia, bật tivi, nạy từng hạt bắp nếp vàng thơm tho.

Nhưng chưa, còn khung cửa sổ chót nữa. Cô bằng lòng mình đã chọn mầu dịu mắt này để thay cho lớp màn cũ mầu vàng với những bông hoa đỏ hơi chói, chị Cúc đã may mấy năm về trước. Chị lúc nào cũng thích mầu vàng. Hồi chị chưa theo chồng lập tổ ấm riêng, Thảo cứ phải nghe hoài từ cái miệng hay cười của chị:

- Áo nàng vàng anh về yêu hoa Cúc

Nếu có bà chị thứ hai gần đó, thế nào cũng tiếp luôn:

- Áo nàng xanh anh mến lá sân trường.

Hai chị thích hai mầu khác nhau. Còn Thảo thì mầu tím. Không có tím thì cùng lắm là trắng, chứ không thể mầu khác, mà chả lẽ màn cửa mầu tím hay trắng, ảm đạm tang tóc, buồn thỉu buồn thiu. Bất giác cô mỉm một nụ cười buồn. Hai chị thích mầu vui nên cuộc đời gặp nhiều may mắn vui vẻ. Còn cô, ai bảo thích mầu buồn làm chi, cho lắm ưu tư sầu muộn. Đang lan man nghĩ ngợi, cô giật mình vì viên đá bay trúng vào khung cửa cô chỗ cô đứng. Thật không còn gì để nói, lũ con nít khu xóm này càng ngày càng... mất dậy. Cô nhanh tay hơn và khi những tấm màn che kín hết tất cả các khung cửa, đã kín đáo an toàn. Cô nhủ thầm:

- Giờ thì xong, "các em" hết nhìn thấy ai để ném.

Hai trái bắp đang trong tầm tay. Cô nhanh nhẹn bật tivi rồi khoan khoái ngồi xuống bóc những lớp vỏ bọc còn nóng. Mẹ trong phòng riêng, chắc còn đọc kinh, cô bước tới gõ cửa:

- Mẹ ơi, ăn bắp nhé.

- Không con, mẹ còn no nguyên. Hình như có ai chọi đá vào nhà mình phải không?

- Vâng, mà hết rồi mẹ ạ. Chắc mấy đứa con nít nghịch ngợm thấy có bóng người trên này nên ném chơi vậy đó mà. Con đã treo màn che kín hết rồi.

Bà già tinh thật, ngồi trong phòng kín đáo vậy mà cũng nghe. Nhưng kìa, lại một tiếng nữa, rồi một tiếng nữa. Hai viên đá liên tiếp nhau. Không còn chịu đựng nổi, Thảo quẳng vội trái bắp bóc dở giữa bàn, chạy mấy bưóc thật dài, kéo cánh cửa thật mạnh, nhào ra ban công, như thể sẽ thấy kịp con cái nhà ai phá phách, dám trêu ngươi cô.

Ô – cô sững người, nhìn một lúc lâu cho rõ chàng thanh niên đứng bên lề đường, cạnh chiếc Vespa. Anh đang nhìn lên, giơ tay vẫy vẫy. Cô cong người cúi thật thấp, hả họng thật to nhưng cố chỉ thoát ra một âm thanh thật khẽ:

- Em xuống ngay.

Mẹ hỏi vọng ra:

- Ai vậy con?

Đang hấp tấp, cô khựng lại chậm rãi. Mẹ biết cũng chẳng sao, mẹ hiền lắm, có bao giờ la mắng con cái đâu, nhưng cô vẫn nói dối:

- Không có ai cả mẹ a. Mười giờ rồi đấy. Mẹ ngủ đi.

Rồi nhón từng bước thang lầu, cô xuống nhà dưới. May quá, bố không có nhà. Mở khoá, vừa kéo vừa ghìm - như thể làm thế tiếng kêu sẽ nhỏ lại - cho cánh cửa sắt hé ra. Anh đã đậu xe và lách vào:

- Xin lỗi, trễ quá. Ba mẹ đâu cho anh chào.

- Ba đi vắng. Mẹ ngủ rồi.

- Anh gõ cửa mấy lần, chẳng thấy ai trả lời. Nghĩ nhà không có ai, anh đã bỏ đi nhưng linh tính bảo anh trở lại, thấy em thấp thoáng trên lầu, anh đành phải kiếm mấy hòn đá ném.

Tỏ ý đã hiểu, Thảo “suỵt” cho anh đừng phân trần gì nữa rồi cô đi trước dẫn đường, đưa anh lên cầu thang ra sân thượng. Hai cây dừa cảnh, lá xanh mướt dưới ánh trăng. Giàn hoa leo thả những bóng đen thấp thoáng trên nền xi măng, rũ xuống vài cành khiến anh phải cúi đầu đi qua. Đến một góc thật xa cửa sổ phòng mẹ, cô dừng lại. Anh đứng dòm quanh, chỉ cái lu ngay bên cạnh:

- Lu gì đây?

- Lu tương.

Anh bật cười cho câu hỏi của mình. Hỏi để mà hỏi, để khỏi phải im lặng. Thảo nhìn anh cười theo. Họ nhìn nhau, nhìn nhau... Nụ cười dần khép... nghiêm trang. Rồi chỉ còn ánh mắt. Trước cái nhìn đăm đăm của người đối diện, hàng mi Thảo mắc cở chớp nhanh, quay đi hướng khác, hơi thở cô chợt bồng bềnh trôi nổi khi nghe anh thì thầm:

- Nhớ Thảo quá! Liều về đây.

- Anh không ngại khi nói chuyện có ba Thảo đọc báo ngay đó?

- Thì vẫn... nhưng ngồi nhìn em cũng đủ.

- Nhìn mà không nói thì ba Thảo sẽ bỏ báo xuống ngó xem hai đứa tại sao lặng im.

Cô ngao ngán nhớ lại cách đây vài tháng, một buổi sáng Chúa Nhật, khi khúc đường này đang tấp nập giòng người đi dự lễ về ngang và những xe gắn máy nổ đùng đùng hay dựng bên lề đường, người đi kẻ đến, để vào tiệm bánh cuốn, tiệm phở và những tiệm ăn uống loanh quanh gần đó cho một bữa điểm tâm thoải mái với người thân hay với bạn bè. Thì mẹ bảo cả nhà:

- Lạ quá, sao có người cứ nhìn bảng số nhà mình rồi ngó dáo dác. Thảo ra ngoài xem.

- Chắc họ tìm tiệm ăn chứ tìm gì nhà mình hở mẹ.

- Không đâu con. Không phải tìm tiệm ăn. Con cứ thử ra coi.

Chiều lòng mẹ, Thảo bước ra sân và mở to đôi mắt thấy anh đã dắt cái xe cũ ra đường tính bỏ đi. Thảo phải gọi giật lại:

- Anh Nhựt.

Anh vui mừng:

- Anh chờ ở đây cả buổi, ngờ ngợ không biết có đúng nhà của Thảo không. Ngồi tiệm bánh cuốn ngay bên này.

Thảo đưa anh vào trong nhà chào bố mẹ. Nghe giọng Huế của anh là sắc diện bố mẹ đổi khác liền. Mẹ gật đầu chào lại rồi tránh mặt, còn bố kéo chiếc ghế ngồi ngay phòng khách. Thảo biết bố cầm tờ báo ngang tầm mắt nhưng không phải để đọc. Dĩ nhiên hai đứa chỉ nói những chuyện khách sáo tẻ nhạt đâu đâu, nói xong chẳng biết đã nói gì. Anh bảo anh từ Đà Lạt về Sài Gòn hôm qua, sáng nay xuống đây sớm để thăm người bạn rồi ghé qua thăm Thảo. Cô biết chắc rằng, anh chẳng có người bạn nào ở khu xóm toàn dân Bắc Kỳ di cư này, anh chỉ nói thế cho có chuyện mà nói, cho được tự nhiên.

- Thảo đang nghĩ gì vậy?

Tiếng anh kéo cô về thực tại. Trăng tròn xoe giữa đỉnh trời, vài áng mây xa xa như dạt vào một góc nhường cho những đốm hỏa châu phụt sáng, rồi vội vã tan tành, không đủ đánh thức những mái nhà đang say giấc sau một ngày kiếm sống vất vả mệt nhọc. Cúi nhìn khoảng sân nhà bên cạnh với bể nước, phía trên có keo chanh muối và mấy cái thau nhôm, gần đó là cây táo sai trái. Ngày còn bé, cậu hàng xóm hay leo trèo hái cho bé Thảo đầy cả hai túi áo, vì nghĩa vụ đối với non sông tổ quốc cậu đã tiêu diêu ở một nơi nào đó mà người ta gọi là cõi cực lạc, bảo đảm không còn đắng cay ngang trái, cô nhỏ nhẹ trả lời:

- Sao cuộc đời chuyện vui thì ít, chuyện buồn thì nhiều quá anh nhỉ.

- Ờ, chắc tại mình sinh ra trong một quốc gia nghèo nàn, lại có chiến tranh. Nhưng buồn vui là ở lòng mình chứ. Ở chỗ mình có biết chấp nhận hoàn cảnh hay không?

Vâng. Thế thì chấp nhận. Thế thì anh đừng về đây nữa, đừng đến thăm Thảo làm gì. Cô thầm nghĩ. Cô không muốn kể anh nghe là ngay khi anh chào từ giã lần trước, bố đã cương quyết:

- Này... Con Thảo nhà mình mà quen với mấy người Trung như vậy là không được.  Họ xa xôi mãi tận đâu đâu, nào có biết gốc gác giòng giõi cha mẹ gia đình họ ra sao. Chấm dứt không liên lạc quen thuộc với anh ta nữa!

Lệnh của bố làm Thảo vừa buồn vừa bực.  Cô đã hai mươi ba, các chị cô bằng tuổi này đã con cái hai ba đứa, đã hiên ngang đối chọi với cuộc đời từ lâu rồi, trong khi cô vẫn bị kìm kẹp, bị coi như mới lên ba.  Có phải tại cô là con út, bố mẹ chỉ còn một mình cô và tuổi già, cần có con cái, ít nhất là một đứa bên cạnh.  Bạn gái hầu hết đã lấy chồng, nếu chưa cũng đã đổi đi xa vì công ăn việc làm.  Bạn trai, ai đến nhà cũng bị xét nét gạn hỏi xem gốc tích gia phả ở đâu.  “Giầu con út, khó con út”- bà con họ hàng hay nói câu này với cô như để khen ngợi cái diễm phúc cô được hưởng khi bố mẹ cũng có chút cơ ngơi nhà đất.  Cô chẳng nhìn được cái diễm phúc ấy mà chỉ thấy mình như con chuột nhắt bị ngộp thở trong hang vì cái bẫy người ta đặt ngay trước cửa rồi đổ nước xuống cho ngạt hơi.  Giống phần đông những người con gái khác, cảm thấy mình tội lỗi khi nghĩ không phải cho các đấng sanh thành.  Cô bỏ ngay tư tưởng hắc ám và dặn lòng sẽ cố gắng chiều theo ý cha mẹ.  Thoáng mùi thuốc lá, điếu thuốc trên tay anh cháy đỏ.  Cô đánh bạo:

- Cho Thảo làm một hơi xem sao.

Tưởng cô nói giỡn, anh cười đưa điếu thuốc lên môi mình. Thảo quay đi hờn dỗi:

- Anh không tin Thảo muốn làm một hơi thật hở. Đàn ông con trai muốn làm gì thì làm. Trong khi con gái làm gì cũng chẳng đuợc phép. Kiếp sau Thảo sinh ra làm con trai.

Anh như đuợc trúng mánh, hớn hở:

- Vậy mình đổi kiếp cho nhau. Anh đang muốn làm con gái. Anh là Thảo còn Thảo là anh. Thảo sẽ lặn lội từ một nơi thật xa, qua bao cửa ải để tới với anh. À à... lặn sông trèo núi vượt đèo nữa đấy nhé để đứng bên nhau như ri. Dám không? Làm nổi không?

- Thảo không biết, vì Thảo không là con trai. Nhưng Nhựt à. Sao anh mất công...?

- Anh không thấy mất công. Công anh còn đó. Có một mà thành mười trong tim Thảo. Anh nghĩ như vậy có đúng không?

Thấy Thảo im lặng anh tiếp:

- Anh biết em con gái Bắc. Con gái Bắc đã khó mà gia đình người Bắc còn khó gấp bội. Nhưng anh không thể quên được Thảo. Anh không muốn quên. Và Thảo cũng đâu muốn quên anh phải không? Chỉ cần biết thế, khó mấy cũng thành dễ với anh. Nói đi. Nói đi Thảo. Anh muốn tự tai anh được nghe em nói như vậy, chứ không phải chỉ như anh mong ước.

Tim Thảo ngừng đập trong một giây rồi dồn dập, muốn bung ra khỏi lồng ngực.  Giọng chi mà tha thiết.  Cũng vì cái giọng nói này mà cô bị anh hớp hồn ngay trong buổi đầu tiên gặp gỡ.  Hôm ấy, sau một chuyến xe lam từ trường cô trọ học, đến chợ cô phải xuống để đi một chuyến xe đò nữa mới tới được nhà dòng thăm người chị đang tu ở đó.  Lớ ngớ  tìm chiếc xe đang phiên đón khách, thì một giọng nói ngọt ngào bên tai:

- Đi mô rứa?

Ơ – Anh chàng gặp trong chợ hôm đi mua áo măng-tô. Vì từ Sài Gòn lên, cô không ngờ Đà Lạt tháng 11 lại có thể lạnh đến thế, những áo len mang theo dù đã rất dầy không đủ cho cô khỏi bị run lên mỗi buổi sáng tới giảng đường. Bạn bè đại học xá chưa thân lắm để rủ rê cùng đi cho mấy chuyện riêng tư. Một thân một mình cô ra chợ, lên lầu, đi dọc theo các sạp hàng tìm một chiếc áo ưng ý. Đứng ngắm hai kiểu áo được khoác vào hai khung gỗ đứng nổi bật trong một cửa tiệm, cô phân vân không biết chọn kiểu nào thì anh đến hỏi:

- O muốn tui lấy ra cho o thử không?

- Dạ không.

Thảo vội vàng trả lời rồi hỏi lại:

- Giá bao nhiêu thế ạ.

- A... Tui không biết, tui chỉ coi chừng giùm ông chủ đi công chuyện. Nếu o muốn mua thì đặt trước cho người ta may, hai áo này để làm mẫu không bán.

Thảo thất vọng vì phải mất công ra đây một lần nữa.  Mới tới thành phố này, còn lạ nước lạ cái, cô không muốn lang thang nhiều.  Do dự không biết tính sao, chả lẽ đứng đây chờ, cô cám ơn rồi lững thững quay đi.  Vài phút sau  đổi ý quay lại thấy anh chàng đang đứng ngẩn người ngó theo, cô đành đi luôn, những bước chân bỗng mất tự nhiên đá vào nhau, lúng túng vội vàng.  Giờ thì anh ta ngay trước mặt, hỏi một câu như đã quen Thảo từ kiếp nào.  Cô ấp úng đáp:

- Dạ tôi đi thăm....

- Người ở Trại Hầm ha?

- Dạ không, gần đó thôi. Tôi phải xuống xe đi bộ một quãng.

- Tui có xe gắn máy, để tui chở cho. Chịu không hè?

Trưóc cái giọng lạ lạ dễ thương, nghe giống Anh Chương, người phụ trách mục “Giải Đáp Thắc Mắc” của đài phát thanh Sài-Gòn. Ngày còn ở nhà, cô hay đợi giờ mở ra nghe dù chẳng có gì thắc mắc, cô mỉm cười:

- Không được đâu. Mà cho hỏi: Ông là ông Anh Chưong phải không?

- Anh Chương nào?

- Thế thì không phải.

Mải nói chuyện, xe đầy khách, chuyển bánh đi mất. Thảo tiếc ngẩn tiếc ngơ. Chờ chuyến tiếp theo đầy khách không biết tới bao giờ. Anh rủ:

- Đi bộ hỉ. Trời mát đi bộ thú lắm.

Thảo nhìn anh gật đầu bước đi, anh bước song song.  Không ngờ suốt quãng đường dài, dường như vẫn không đủ cho hai người mới quen nhau nói hết những chuyện ngu ngơ vơ vẩn.  Và anh đang đứng đây, năn nỉ Thảo nói ra một điều,, một điều thật khó nói.  Phải nói với anh thế nào cho đúng.  Diễn giải ra sao cho anh hiểu.  Cô có muốn quên anh không?  Nếu không – thì nhớ để đi tới đâu.  Thảo nén tiếng thở dài.  Lại một trái sáng tung lên rồi lả tả rớt giữa bầu trời.  Ánh trăng bàng bạc.  Anh bật lửa châm thêm điếu thuốc.  Mấy điếu rồi anh?!  Con trai được thả nỗi buồn cho bay theo khói thuốc, nỗi buồn tiêu tan, khỏe khoắn.  Con gái chỉ có quyền ngậm lại, nhét vào đáy tim, đau thì cứ cắn răng vào mà chịu.  Con tim người ta thì đỏ tươi, còn con tim mình xám xì xám xịt không giống ai.  Một ngày nào rồi cũng xong, cũng ra ngoài đồng nằm ngửa ngắm trăng sao.

- Thảo yêu anh không?

Anh xích lại thầm thì, Thảo nhích ra hoảng hốt.  Hình như đã quá nửa đêm.  Thỉnh thoảng tiếng phi cơ ầm ì bay ngang.  Mùa Thu, bầu trời đêm thăm thẳm, lác đác vài đốm sao nhưng xa thật xa.  Một ngôi vừa rụng cánh.  Rơi nhanh quá, Thảo không kịp nói lên điều cô mơ ước.  Mà nếu kịp, cô nói gì, cô ước gì.  Ước được lấy anh, rồi theo anh, rồi bỏ bố mẹ.  Hay ước được quên anh đi, đừng nhớ thương, đừng mộng tưởng.  Hình như anh đang nhắc lại:

- Thảo yêu anh không?

Thảo không trả lời vào câu hỏi:

- Bao giờ anh đi?

- Tùy Thảo. Bao giờ cũng được.

Thảo co vai khoanh tay cho bớt lạnh. Sương bắt đầu lan dần. Vầng trăng run run tỏa ánh sáng vằng vặc lung linh. Chắc hẳn, trăng đang dồn hết tinh lực để trao cho không gian những gì tốt đẹp nhất, linh thiêng nhất. Thảo nhìn lên ngỡ ngàng cảm phục. Bất ngờ anh quàng tay qua vai cô và trong hơi thở:

- Cho anh hôn giọt trăng đang long lanh trong mắt em.

Thảo yếu đuối, cô muốn gỡ ra nhưng anh đã cúi xuống dịu dàng miên man. Làn môi anh nóng bỏng làm nhòe nhoẹt nước mắt cô mằn mặn trên môi và đầm đìa trên má:

- Cám ơn em. Xin cám ơn đêm trăng diệu vợi...

Vầng trăng đang vỡ ra từng mảnh, chảy tràn mênh mông.

♥   antrinh   ♥

< trở về đầu trang >


Rômô

Chị Tư nhìn đồng hồ. Lần này là lần thứ ba chị nhìn vào cái mặt hình chữ nhật xinh xắn với hàng số mầu đỏ chỉ giờ phút ấy. Chắc cô con gái cưng còn đang trên đường từ trường về nhà, chị không muốn cô nói chuyện phôn trong lúc lái xe. “Đợi thêm 15 phút nữa”. Chị bụng bảo dạ rồi chú ý vào màn ảnh điện toán để đọc tiếp câu chuyện ngắn khá sống động của một tờ báo online. Nhiều người viết quá, ai cũng có thể trở thành văn sĩ hoặc không cần phải là nhà văn cũng có thể viết lách nếu không quan tâm lắm tới vấn đề phải thật hay, thật hấp dẫn người đọc.

Nhiều truyện sống thực như không một chút hư cấu, hẳn phải là mảnh đời của chính người viết muốn trang trải lên trang giấy đã lôi cuốn chị, đọc xong truyện này chị lại click đến truyện khác. Dù vậy chị vẫn không quên được Rômô, chị gọi thầm: 

- Ôi, Rômô dễ thương làm sao. Nhớ Rômô quá. 

Nhớ đến ánh mắt Rômô hiền thật hiền, ngồi đó nhìn chị không chớp, chị chỉ muốn được ôm Rômô vào lòng. Những buổi sáng lành lạnh, bế Rômô thật thú vị, hơi ấm từ Rômô mềm mại trên tay, lan vào khắp người. Chị Tư vuốt ve lớp lông mềm mại của Rômô không thấy chán. Thôi phải gọi để hỏi thăm Rômô mới được. Tiếng “Hi, Mom” của con gái làm chị hồ hởi:

- Về rồi đó hả? Con ăn uống gì chưa? Rômô khỏe không?

- Dạ má con mới về. Tụi con ở ngoài sân. Rômô đang chạy vòng vòng chơi...

- Má nhớ Rômô quá. Trời ở đó có lạnh không, còn nắng không? 

- Hết nắng lâu rồi, trời lạnh. 

- Thế thì phải cho Rômô vào không nó bị đau đấy. Cả con nữa... 

- Nó đòi ra. Nó cứ cào cửa đòi ra... Ô mà nó “đi” rồi. Con cho nó vào đây. Thôi nghe má, để con tắm rửa đánh răng cho nó xong, con sẽ gọi má sau. 

Từ ngày cô con gái rước Rômô về nuôi, đời sống của cô lúc nào cũng tới tấp bận rộn. Sáng ra, lúc trước đã phải dậy sớm để sửa soạn đi làm bệnh viện hay tới trường thì bây giờ lại phải dậy sớm hơn nữa, ít là nửa tiếng để lo cho Rômô ăn uống và làm chuyện vệ sinh. Trước khi rời nhà cũng phải nhín ra vài phút dặn dò Rômô ở nhà ngoan ngoãn đừng gâu gâu nhiều. Không nỡ quên ôm ôm vuốt vuốt Rômô một chút cho Rômô khỏi tủi và cho chính cô đỡ xót xa là sẽ nhốt Rômô vào chuồng chật chội, nguyên một ngày không được chạy nhông. Buổi chiều trên đường về, thường hay bị kẹt xe. Bây giờ cô chẳng còn bình tĩnh thong thả ngồi nghe nhạc, ung dung theo giòng giao thông trôi chầm chậm, mà sốt ruột bấn cả lên. Lẩm bẩm buông những tiếng than phiền không kìm hãm nổi, lo Rômô ở nhà một mình đang mong được phóng ra ngoài sân vui chơi hóng gió và tiêu tiểu, lo cu cậu chờ không nổi làm bậy ra chuồng. 

Gần 5 tháng trời, có Rômô cô vất vả như nguời nuôi con mọn. Hồi đầu chưa thấy Rômô, chị Tư chỉ biết con gái mình dám mua một con chó tới mấy trăm bạc và săn sóc nó còn kỹ hơn cả ngày xưa chị săn sóc cô nữa. Với thời khoá biểu của một sinh viên trường thuốc năm cuối đã rất bận rộn, lại phải nuôi... đứa con thơ, chị muốn cản khi được cô hỏi ý kiến nhưng rồi sẵn tính chiều con, chị lại thôi. Tuổi trẻ ngày nay càng bị cấm cách ngăn trở lại càng ước mơ ham muốn. Đành cứ để cho cô có kinh nghiệm bản thân, nếu cô gồng được thì tốt, còn không thì đó là một bài học. Cô nuôi không nổi, chị sẽ lãnh nuôi hộ. Chị chỉ sợ lỡ cậu chó nhỏ này có mệnh hệ gì thì đúng là làm vỡ toang trái tim cô con gái yêu của chị ra mất vì chị biết cô rất đa sầu đa cảm, hay buồn rầu và dễ bị đau, dễ bị tổn thương. Thêm vào đó, giá đem món tiền chi phí vào chó ấy gửi về quê nhà, sẽ giúp được nhiều em bé mồ côi ăn học cả năm trời. Và còn những tốn kém sẽ phải bỏ ra sau này nữa, vì nuôi một con chó ở cái xứ văn minh không khác gì nuôi một con người. 

Hôm đến thăm con gái và Rômô, chị Tư đã hồi hộp từ nhà. Chả hiểu rồi đây lần đầu tiên đi thăm cháu ngoại, chị có hồi hộp như thế hay không? Nói cho đúng, khi cô con gái kể về Rômô với giọng tràn đầy yêu thương, chị đã hứng khởi muốn đến thăm cô ngay để xem chú chó ra sao vì dù cô đã gửi cả mấy chục tấm hình qua email chị vẫn không thể mường tượng được cái dễ thương của Rômô như cô diễn tả. Mặt mũi hình dáng con chó kiểng trong hình thì con nào giống đó chẳng vậy. Rômô, 6 tháng - 8 lbs. Tính ra bằng đứa trẻ khoảng 3 tuổi rưỡi, cái tuổi dễ yêu nhất của một cậu bé sắp sửa được mẹ dẫn đến Nhà Trẻ. Năm ngón tay non nớt cầm bút ngượng nghịu quệt vẽ trên trang giấy tô mầu cùng bập bẹ gọi tên những mẫu tự, những con số và hỏi những câu ngây ngô làm các bà mẹ sung sướng bật cười, nghĩ rằng con mình nữa lớn chắc phải thông minh ghê lắm. 

Vừa mở cửa, Rômô chạy lại nhẩy lên mừng rỡ, giơ tay giơ chân múa máy loạn xạ, cái đuôi lông dài ve vẩy rối rít. Rõ ràng Rômô không sủa mà Rômô reo, Rômô chào, Rômô đòi bế. Chị Tư vội vàng ôm Rômô, vuốt ve những sợi tóc mềm như tơ trắng muốt. Rômô nằm im trong vòng tay chị, mắt lim dim, đầu ghệ sát ngực chị, an bình, ngoan ngoãn. Chị cảm thấy ấm cả người và yêu Rômô ngay từ giây phút đầu tiên ấy. 

- Thôi Rômô ơi, “bà” phải đi soạn đồ ăn. Đem nhiều món ngon cho mommy của Rômô lắm đây nè. 

Chị nói với Rômô và nhìn cô con gái tủm tỉm cười vì coi như cô là mẹ con chó. Cô âu yếm đón lấy Rômô, thản nhiên không cho đó là một điều kỳ cục hay nghĩ là mẹ trêu mình. Thì ra cô đã nghiễm nhiên đóng vai trò làm mẹ chú chó này rồi. Chả hiểu tâm lý những bạn trẻ bây giờ ra sao?! Chi Tư lắc đầu và thấy con mình có nhiều điểm chẳng giống mình tí nào. 

Mommy Rômô thả nhẹ cậu xuống sau vài cái vuốt ve vỗ về “Good boy, Good boy...”. Cậu quấn lấy chân... mẹ nhưng thấy bị gạt ra đành phải chạy lại kéo ống quần... bà. Và rồi hai chân trước của cậu quặp lấy chân bà thật dễ thương. Chị Tư không thể không cúi xuống nhìn ánh mắt Rômô đang ngước lên như muốn nói muốn đòi gì đó, mắng yêu: 

- Cu cậu này được bế quen rồi. Chút nữa đi con, để sắp xếp xong bà bế Rômô hết ngày luôn. Hay Rômô đói... Cho Rômô ăn nhé? Kìa cái mặt trông tội tình chưa kìa. 

Tiếng cô con gái vọng xuống từ trên lầu: 

- Má đừng cho Rômô ăn gì nha. Đừng làm rơi đồ ăn của mình xuống sàn. Nó ăn được là bị bệnh đó. Nó có đồ ăn riêng, con mua đồ organic cho nó, đồ diet cho nó. 

Chị Tư nghĩ bụng “sao mà khó quá, cẩn thận quá...”. Chị thấy thương cho chú chó chưa già đã phải ăn kiêng. Được săn sóc kỹ với những thức ăn bổ dưỡng và chọn lọc nhưng mùi vị chắc chắn kém phần hấp dẫn. Nên khi con gái đứng bên cạnh phụ một tay dọn cơm, chị rù rì nói ra ý kiến của mình: 

- Má thấy tội cho Rômô, mấy loại đồ ăn khô khan đó sợ chẳng ngon lành gì. Cho nó ăn đồ ăn của mình có phải hơn không? 

- Con toàn mua mấy thứ tốt mắc tiền cho nó không đó má à. Còn như má muốn nó ăn ngon nữa thì có cái hộp con để chỗ kia nhưng chỉ cho nó ăn khi dạy nó học thôi. 

- Ồ... dạy nó học nữa ư? 

- Vâng, trưa mai Rômô có lớp học, hai mẹ con mình sẽ đưa Rômô đi. 

Vừa trả lời, cô con gái vừa đưa tay với lấy hộp đồ ăn đặc biệt. Rômô tinh thật, tự dưới chân chị lập tức chạy ngoắt qua nhẩy nhót bên cạnh cô con gái, kêu lên những tiếng như reo vui, dán mắt vào hộp đồ ăn, đuôi vẫy tưng bừng. Rồi khi gặp ánh mắt ra chiều nghiêm nghị của cô, cu cậu cuống quít le lưỡi ngồi chổm hổm, ngồi một chút lại tự động nằm vật ra. Chị Tư cười như nắc nẻ: 

- Trời ơi, nó khôn vậy đó hả, biểu diễn như một cái máy. 

 Cô con gái cũng phì cười. Rômô nằm bơi ngửa lên trời, chân tay chới với, cái miệng hả hả như giục giã : “Làm ơn mau mau thả những miếng thực phẩm ngon lành đó vào đây”. Cô con gái vừa bỏ vài mẩu đồ ăn vào tay chị Tư, chị chưa kịp gì, Rômô đã lật người nhảy lên cạp hết, nhai rồn rột. Đúng là đứa háu ăn, nhưng chỉ háu thức ăn ngon thôi vì nhai xong anh chàng chạy ngay tới đĩa nước uống kêu sùm sụp trong khi đĩa đồ ăn thường đặt sẵn bên cạnh, cu cậu coi như không có, chẳng thèm nhìn đến.

- Má xem con dạy nó nè. Ngày nào cũng thực tập thì Rômô làm giỏi lắm, bỏ không làm vài ngày là Rômô quên ngay, dạy lại rất khó. 

Tay cầm hộp đồ ăn ngon, cô đi ra phía bàn điểm tâm gần đó, Rômô tức thì phóng theo.

- Hey! Từ từ… Rômô! No … no … từ từ … đừng vội… OK... OK, sit down, Rômô! 

Rômô vẫn ánh mắt hau háu nhưng không quẫy đuôi lộn xộn nữa, ngó chị Tư một cái rồi ngồi xuống tuy nhấp nhổm không yên. Cu cậu đang định đứng lên thì bị mommy gắt mắng: 

- Stay still... Rômô! 

Tội thay chú chó, tiu ngỉu ngồi lại, mắt hướng về phía chị Tư như muốn phàn nàn: “Cái mẹ này rắc rối quá, cứ để cho người ta phải thèm thuồng lâu lắt”. Trong khi mommy hất hàm ra lệnh: 

- Shake hand... Rômô! Hey, Rômô... shake hand! 

Rômô ngần ngừ như cố nhớ phải làm gì, xong giơ cả hai chân lên chờn vờn. Nhưng: 

- No, don’t do that! 

Rômô chợt hiểu ra, bỏ vội một chân xuống rồi một chân để lên tay mommy đang giơ ra, bắt lấy bắt để trong tiếng cười vang của chị Tư. Cô xoa đầu Rômô tán thưởng trước khi qua mục kế tiếp: 

- High Five, Rômô! 

Rômô giơ chân trái rồi lưỡng lự hạ xuống, giơ chân phải. Mommy đập vào chân cậu một cái, tấm tắc khen: 

- Good boy! Good boy! 

Bây giờ thì Rômô mới được ăn nhưng cũng chỉ có giới hạn vì mommy nói với... “bà”: 

- Con không dám cho nó ăn nhiều. Ăn nhiều ị nhiều. Với lại đồ ăn này chỉ ngon chứ không tốt. Tuần sau con đưa Rômô đi nhà thương cho bác sĩ giải phẩu. 

- Chi vậy? 

- Để lấy cục đó ra. 

- Ồ... thiến ấy hả? Sao tội nó thế. Đau chết. Kệ nó chứ. Cái đó mà lấy của nó đi như vậy, nó oán đấy. Nó còn bé quá đã biết gì đâu! 

Chị Tư thành khẩn nói thêm: 

- Cái đó là “hạnh phúc” của đời nó mà. Con cũng biết vậy phải không? 

Giọng cô con gái buồn buồn: 

- Nhưng con không thể làm khác được, nuôi chó là phải thế. Nếu không mai mốt nó đòi đi tầm bậy! 

Dù con gái chị Tư mùa hè này là ra trường y khoa, sau 3 năm nội trú sẽ thành bác sĩ nhưng đối với chị, cô vẫn bé bỏng ngây thơ như thuở nào, chị cảm thấy không tự nhiên đào sâu vấn đề “trai gái” với cô. Chị chợt nghĩ tới những ông hoạn quan ngày xưa, phải hy sinh, phải bị đau đớn cắt bỏ để được làm việc trong cung cấm. Chứ Rômô nào có danh vọng hay ý đồ gì đâu! Con người muốn khỏi bị phiền phức khi nuôi nấng nó nên đã coi đó như một chuyện đương nhiên phải làm. Có thể nói, con gái chị chẳng thương Rômô chút nào, rõ ràng cô mua Rômô về, bỏ công bỏ của chăm nom săn sóc Rômô là vì cô thương chính bản thân cô, cô chiều theo ý thích của cô. Chị Tư thở dài. Con gái chị đã lớn, chị không thể dạy bảo như hồi xưa cô còn bé. Lý luận, tổng hợp, phân tích thì thế nào chị cũng phải thua. Chị chỉ thầm cầu xin cho con chị biết sống xứng đáng với những ân sủng Thượng Đế đã ban, đừng làm thiệt hại tổn thương bất cứ ai, bất cứ sự gì dù là súc vật hay cây cỏ. 

Những lúc mommy đọc sách, học bài hay coi tivi thì Rômô quanh quẩn dưới chân, loay hoay nghịch ngợm với đống đồ chơi. Bao nhiêu là thứ, từ những con chim, con gà, con cá... – và cả con người nữa mới kỳ chứ - cùng những trái banh đủ cỡ lớn nhỏ - làm bằng một loại vật liệu mềm mại có thể giặt giũ sạch sẽ để Rômô cắn không bị gẫy răng - đến những cục xương giả được ướp với nhiều mùi vị khác nhau để Rômô tiêu khiển cho đỡ buồn mà vẫn được ngon miệng.

Lâu lâu, mommy lại quay qua âu yếm gọi: 

- Rômô, come here! 

Rômô lập tức chạy đến đứng sát bên cạnh, ngẩng mặt lên chờ đợi. mommy cầm khúc xương ném ra xa: 

- Catch it! 

Rômô hớn hở chạy tới cắn lấy đem lại nhả ngay dưới chân mommy, xum xoe đợi được vo đầu vuốt tai khen ngợi: 

- Good boy, Rômô… You ‘re such a good boy!

Có khi mommy cho Rômô nằm ngả lưng lên chân cô, mắt lim dim thả hồn vào cõi hư vô ảo mộng. Rômô có một phòng riêng - kể vậy thôi chứ thật ra nhà có dư phòng không ai ở - Cái chuồng lót mấy lớp khăn lông được đặt ngay chính giữa. Đúng giờ Rômô phải chui vào đó ngủ để tập thói quen nền nếp hẳn hoi. Mới đầu nghe tiếng Rômô ứ ứ than vãn rằng còn muốn lẩn thẩn chơi bên ngoài nhưng sau chừng biết thân biết phận, đành nằm lặng lẽ cho tới khi đôi mắt nhíp lại mới chịu chìm vào giấc điệp. Nhưng không được sâu cho lắm vì Rômô rất dễ tỉnh thức, đêm hôm hơi có tiếng động là Rômô bừng ngay dậy gâu gâu hỏi: 

 - Chuyện gì thế? Chuyện gì thế? 

Mỗi trưa Chúa Nhật, Rômô được mặc chiếc áo mầu xanh lam quấn quanh thân mình, trông rất bảnh trai kiểu công tử con nhà giầu. Bốn chân xỏ giầy đồng bộ cùng mầu. Có lẽ vì gốc gác nhà quê quen đi chân đất, nên Rômô bị vướng víu, cứ gặm hoài cái chân mình như muốn tháo ra cho thoải mái. Mommy bế Rômô lên xe chở đi học, trường Rômô ở trong cái chợ tên “Pet Mart”. Dĩ nhiên văn phòng nhà trường rất đẹp đẽ lịch sự, cô thư ký người Mỹ, da trắng tóc vàng đứng tiếp khách hết sức nhã nhặn, luôn luôn nở nụ cười thật tươi với người bảo hộ (tạm gọi như thế) và cả với những cô cậu chó xin ghi danh nhập học. Hình như có nhiều lớp giờ giấc khác nhau mỗi ngày. Mỗi lớp có tới hai cô giáo, một chính thức và một phụ tá, còn đàng hoàng chu đáo hơn là lớp học dạy người.

Chương trình học gồm 8 tuần, mỗi tuần chỉ một tiếng đồng hồ, tuần này đã là tuần thứ tám của Rômô. Ai nấy đến thật đúng giờ vì khi Rômô được mommy dẫn tới cửa lớp thì các bạn đồng môn của Rômô cũng xuất hiện liền sau lưng. Có bốn học trò chó, trai gái thế nào chị Tư không rõ, chỉ biết các cô cậu học sinh thấy nhau là gầm gừ - hay đó là cách chúng chào mừng hỏi thăm nhau? -  Một cậu to xác nhất gâu gâu ỏm tỏi, nguời bảo hộ phải bảo nhỏ (chó cũng thích những lời lẽ nhẹ nhàng mà): 

- No, no... Sit down, Tony! 

Từ từ trật tự được vãn hồi, bốn khuyển sinh ngồi chổm hổm nhìn nhau trong khi cô giáo, mặc đồng phục tươm tất gọn gàng, thao thao chỉ dẫn cách thức săn sóc cũng như nuôi dạy và chọn thức ăn nào tốt nhất để chó được khỏe mạnh sạch sẽ thơm tho. Cô nói không nên để chó nhẩy lên tay hay lên người bất cứ ai khi họ tỏ ý thân thiện quí mến nó. Chuyện này chắc rất khó với Rômô, vì cậu sẵn tính hiếu động, được ai nhìn đến là chồm tới ngay, hớn hở mừng rỡ như bà con thân thiết lâu ngày mới được gặp lại. Như hồi nãy, từ cửa chợ dẫn vào trường học, có cô bé chừng 8, 9 tuổi thấy Rômô thích quá, chạy lại gần. Rômô cuống quít vẫy đuôi, tay chân giơ ra đón chào tới tấp kiểu muốn đeo cứng lấy cô ta, may mà cô bé không sợ, cứ để mặc Rômô vờn vẽ. Chị Tư tưởng vậy là con chó thích xã giao, vui vẻ... - phải khuyến khích, duy trì, phát triển cái tính tháo vát bặt thiệp đó chứ.

Qua phần lý thuyết đến phần thực hành, cô giáo phụ không được đứng khơi khơi cười mỉm nữa mà phải gọi tên rồi bắt từng học sinh chó duyệt lại những động tác đi đứng nằm ngồi sao cho chững chạc, biết làm đúng theo lời người nuôi nấng sai khiến bảo ban. Rômô nhỏ nhắn nhất và có lẽ cũng non ngày ít tháng nhất, đầu óc còn con nít con nôi, nên láu ta láu táu. Cô giáo vừa nói đến tên là chạy ào tới liền nhưng cô giáo bảo gì cu cậu chẳng chịu nghe cho ra, cứ làm bừa, trật đường rầy hết, khiến cô giáo phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Mấy đồng môn của cậu điềm tĩnh hơn hoặc người bảo hộ ở nhà có lẽ kỹ càng nghiêm khắc hơn chăng nên bảo tới đâu làm y chang tới đó. Chị Tư thấy mà ngạc nhiên luôn, giống vật đưọc giáo dục dạy dỗ cũng đâu đó quá chừng.

Ở nơi đất nước giầu có này, đồng tiền đem lại nhiều điều hay ho thú vị. Học hành tập tành trong phòng khoảng 15 phút, 4 cô cậu chó lại được đưa ra ngoài thư dãn (cho đầu óc đỡ bị căng thẳng chăng?). Nguyên chuyện đưa ra đưa vào cũng đủ hết giờ. Chả biết tiền học phí bao nhiêu, chị Tư không muốn hỏi con, sợ cô cho rằng chị tiếc của nhưng xem ra làm cô giáo chó hay mở trường dạy chó quả là nhàn nhã, ngồi mát ăn bát vàng. 

Để đền bù Rômô phải ở trong lớp học tù túng, đau đầu mệt trí. Vừa tan, mommy lập tức chở cậu ra công viên chạy chơi hít thở không khí trong lành cho thoải mái. Một khoảng đất rộng lớn với thảm cỏ cắt xén đều đặn và nhiều bóng cây xanh tươi mát mẻ được chia ra từng khu vực có hàng dậu sắt cùng cửa ngõ bao quanh. Tùy theo trọng lượng cơ thể, Rômô được dẫn vào sân chơi của đám chó nhỏ, nhẹ cân. Nhìn vẻ hân hoan sung sướng của Rômô mà cảm động, thế này thì tuần nào không dẫn Rômô ra đây cũng áy náy lắm.

Rômô chạy nhanh như sóc, đuổi theo hết bạn này tới bạn khác không kỳ thị giòng giống chủng tộc khác biệt, rối ra rối rít, hôn hít nhau, quấn quít nhau, vật lộn vui đùa hỉ hả. Lúc chạy theo bạn, lúc chạy cho bạn đuổi theo, không ngơi tay ngơi chân. Những cô cậu bé -thật chứ không phải chó- hay cả người lớn - bảo hộ của chó đứng ngồi rải rác, trìu mến dõi mắt nhìn theo con vật thân yêu của mình trong dáng vẻ rất là phơi phới hân hoan. Chó tung tăng chạy nhẩy giỡn đùa. Người hứng nắng gió thiên nhiên nói cười thảnh thơi vui vẻ.

Thỉnh thoảng, chó lại xà đến bên người để người ôm vào lòng thương mến không nề hà chó của mình hay của ai. Rômô tính tình hồn nhiên, hết phá phách với chúng bạn lại rúc vào tay người nũng nịu nằm im. Không đầy một phút cậu lại hăm hở nhào ra phá tiếp. Ai cậu cũng coi như người nhà, kều quài liếm tay liếm chân người ta. Mommy cứ phải nhắc chừng bài vở cậu học ở trường hoài thôi. Cậu y hệt đứa con cưng được tận hưởng hạnh phúc giữa những ánh mắt thương yêu chiều chuộng của ông bà cha mẹ chú bác anh em họ hàng. Mommy của Rômô xem ra cũng hãnh diện lắm vì nhiều người tới bên cô ngỏ lời khen ngợi: 

- He's so cute! 

- He's gorgeous! 

Hay hỏi thăm: 

- How old is he? 

Ngồi thong dong ngắm bầy chó, nhiều mầu, nhiều loại... hồn nhiên vui chơi đuổi nhau chạy vòng vòng dưới bầu trời trong xanh quang đãng của một ngày đẹp nắng, chị Tư công nhận cuộc đời quả thật có lắm thứ đáng yêu. Nhưng chị không khỏi ngậm ngùi tư lự:

- Chó nơi xứ người ta còn được vậy. Ôi... Con người xứ mình!!!

Chị mong cô con gái, học ra trường có công ăn việc làm, biết gửi tiền về giúp đỡ những đồng bào nghèo khổ thiếu thốn nơi quê nhà.

.♥  antrinh  ♥
CTKD 5   

< trở về đầu trang >


Members Area

Thu Nhân Thê Gioi 2010

Thụ Nhân Victoria

bách niên chi kế
mạc như
 
THỤ NHÂN

Trang Thụ Nhân

Recent Videos

2206 views - 0 comments
2245 views - 1 comment
1770 views - 0 comments
3170 views - 1 comment

Recent Photos

Recent Blog Entries

Newest Members