Ðai Hoi Thu Nhân Thê Gioi 2010

WORLD THUNHAN DALAT UNIVERSITY CONGREGATION 2010

Thơ Văn

 

Thu với ta...
 
Sửa soạn bước em
Ồn ào suốt đêm
Đất trời cãi vã
Mưa tuôn hối hả
 
Sấm chớp canh thâu
Bất bình gì đâu
Hầm hừ giận dữ
Chẳng ai phân xử
 
Gió đứng bên song
Lay động rèm hống
Vẩn vơ đưa đẩy
"Thu đang vào đấy"
 
Rất đỗi thiết tha
Ngọt ngào hương da
Dịu dàng tràn tới
Tim yêu vời vợi
 
Ngày rồi lại về
Mình ngồi lắng nghe
Tiếng lá nhè nhẹ
Thì thầm khe khẽ
 
Phải lời chia tay...?
Lần lữa trên cây
Hay vì đời thế
Thản nhiên rớt lẹ
 
Trọn vui ngày xanh
Âu yếm bám cành
Giờ còn hơn nữa
Đẹp mầu vàng úa
 
Thảm cỏ ngoan hiền
Đón lá chao nghiêng
Bình an đáp xuống
Mỉm cười thân thương
 
Mây thảnh thơi bay
Thu cùng ta say
Men thơm một thoáng
Lâng lâng thoang thoảng....
 
antrinh

 
Đời trôi trên biển
 

 

Biển rực sáng khi mặt trời sắp lặn,
Màu lung linh huyền ảo tận trời cao.
Đàn hải âu sãi cánh vượt trùng dương,
Về đâu hởi mênh mông tìm bến đậu.

Trời với nước còn cách xa ái ngại,
Đến bao giờ hoà nhập chốn mênh mông.
Xa quá nhỉ bởi lòng mình trăn trở,

Cũng gần thôi bao trắc ẩn đêm thâu.
Buổi ra khơi thuyền sóng vỗ nhịp nhàng,
Rồi ngày tháng dập dồn bạc đầu phủ.

Dù chan chứa nước mắt như biển mặn,
Dù rã rời chèo chống giữa phong ba,
Dù mắt trũng mịt mù về bến cũ.

Dù môi khô chưa hé đủ nụ cười.
Có hải đăng chỉ đường về xứ lạ,

Theo cánh chim bạc gió lối xưa về.
Về nơi đâu cũng chỉ là bến nhỏ,
Thôi xin tan giữa biển mặn bao la.

(Siêu thoát cho những linh hồn trên biển)

Hoàng Sơn
CTKD 5

< trở về đầu trang >

  [

Những Trang Thơ Diễm Ảo

 

Em đã đến với trang thơ diễm ảo
Để hồn tôi lãng đãng giấc mơ ngày
Và lâng lâng tuyệt diệu tựa men say
Bao kỷ niệm rộn ràng tươi mầu nắng.

Chiều bảng lảng bóng hoàng hôn dịu lắng
Bước chân em gõ nhịp khúc đam mê
Đôi môi hồng khe khẽ hát trở về
Tóc buông xõa ngón tay đàn năm cũ.

Đẹp quá em - Hỡi người trong quá khứ
Biển trăng vàng tràn ứ đổ đầy thềm
Sáo trúc đưa dìu dặt tiếng ru êm
Vằng vặc sáng, hết rồi ngày đen tối.

Đường thênh thang hai ta cùng chung lối
Tay trong tay nghe ký ức ngọt ngào
Cho con tim được cười nói xôn xao
Ngàn tinh tú náo động bầu trời vắng.

Vui nhé em - Người năm xưa áo trắng
Tưởng chẳng còn… - mãi mãi  chỉ là mơ
Nhưng hôm nay, em đó thật không ngờ
Tôi choáng váng bàng hoàng bên Hạnh Phúc.

Hay là tôi… đang đứng trước miệng vực
Gọi tên em – tên người ấy thuở nào
Nhìn bầu trời ao ước một ánh sao
Trong giếng mắt lần đầu tiên gặp gỡ.

 Rồi biết rằng tim mình sẽ tan vỡ
Một lần nữa…- Đau đớn lắm em ơi
Vì vết thương rướm máu đến muôn đời
Dù khỏa lấp vẫn u hoài trống trải

Một lần nữa - Lại thấy mình khắc khoải
Lại mong chờ - Lại nhung nhớ vẩn vơ
Giờ tìm đâu – Tìm em đâu bây giờ
…..  những Trang Thơ Diễm Ảo!!!

 ♥ An Trinh ♥
CTKD 5   

< trở về đầu trang >

 
MƯỜI  THƯƠNG  KÍNH  DÂNG  MẸ
 
Một thương tình mẹ đắm say:
Cưu-mang-chín-tháng-mười-ngày, đẻ đau!
Hai thương con lớn lên mau
Nhờ dòng sữa mẹ trắng phau, ngọt ngào
Ba thương lời mẹ dạt dào
Ru như đồng lúa rì rào dưới trăng
Bốn thương mẹ đã nhọc nhằn
Qua bao gian khổ, khó khăn, ê chề
Năm thương lòng mẹ tái tê
Vì con viễn xứ chưa về thăm nom
Sáu thương lưng mẹ gầy còm
Nhưng lòng mẹ đẹp như vòm trời cao
Bảy thương mẹ đã lao đao
Vì con mất ngủ, xanh xao, chóng già...
Tám thương mẹ đã rầy la
Cho con khôn lớn thật thà, trung kiên
Chín thương đức tính dịu hiền
Mẹ luôn nhỏ nhẹ, không phiền hà ai
Mười thương tình mẹ không phai:
Hằng đêm nước mắt chảy dài nhớ cha
Cảm ơn Trời đã sinh ra
Cho con người mẹ nết na, hiền lành...
Mẹ về nằm dưới mộ xanh
Để con ở lại chít vành khăn tang...!!!

 ♦    Phan văn Phước   ♦   
Thân Hữu, Văn Khoa  -  Đại Học Huế  

 < trở về đầu trang >

 

 

Dalat trăng m

Dalat lạnh muôn đời
Những đêm dài buông lơi
Dịu dàng bóng trăng tới
Nhè nhẹ sương rơi rơi...

Dalat con tim tôi
Chỉ biết cho đi thôi
Vội vàng để tiếc nuối
Tỉnh lại đã lỡ rồi!

Dalat mảnh trăng gầy
Sầu úp mặt trên tay
Giọt lệ tình vừa thấy
Nhòe nhoẹt ướt lá cây...

Dalat ôm giấc mơ
Tưởng đẹp như bài thơ
Mơ chưa thành đã vỡ
Liễu rũ tóc than hờ...!

Dalat trăng bơ vơ
Gió lạnh lùng làm ngơ
Giận hờn vì nhung nhớ
Nên Dalat trăng mờ

............  buồn vào thơ. 

Đà Lạt một đời

Em chẳng có chi ở cuối đời
Ngoài m
ột niềm đau - Mãi không nguôi
Còn đâu hò hẹn chuyện năm cũ
Dấu ái mênh mang của một thời.
 Dalat mộng mơ dưới mái trường
Hiền hòa êm ả sáng mờ sương
Hàng thông tình tự hoài đứng đó
Lả ngọn gọi người tiếng gió thương.
 Lung linh nắng tới đón mây hồng
Vơ vẩn bay trong mắt em trong
Ngây thơ tinh khiết như trang giấy
Trắng lắm...!

Hỏi ai - người nhớ không?
Từ đấy tương tư giấc mộng lòng
Ngày thương

...  thấp thỏm những chờ mong
Đêm nhớ ngắm sao hồn khắc khoải
Ai đã như mây mãi bềnh bồng!
 Mùa thu vội tới cho lá vàng
Lá buồn sũng nước úa lênh lang
Bóng chiều se sắt tình hai đứa
Lệ nhỏ bên trời mây xám loang.....
Hết rồi còn đâu
Cho dẫu niềm đau
Thời gian vẫn xoáy đào thật sâu
Nhưng còn gì nữa… để tìm đến nhau !?

  ♥ An Trinh ♥  
CTKD 5  

< trở về đầu trang >

 

Members Area

Thu Nhân Thê Gioi 2010

Thụ Nhân Victoria

bách niên chi kế
mạc như
 
THỤ NHÂN

Trang Thụ Nhân

Recent Videos

2206 views - 0 comments
2245 views - 1 comment
1770 views - 0 comments
3170 views - 1 comment

Recent Photos

Recent Blog Entries

Newest Members