Ðai Hoi Thu Nhân Thê Gioi 2010

WORLD THUNHAN DALAT UNIVERSITY CONGREGATION 2010

 

Ngày Về HÒA LẠC

Thụ Nhân chi kế mạc như Đại Hội

_______________________________________________

 Video Đêm Tiệc Đại Hội Thụ Nhân Thế Giới - Australia 2010
Tại Phòng Khánh Tiết Eakins, Đại Học Melbourne

 Phần 1  - Gala Night, 28 tháng 11 năm 2010
video mpeg4 - 480x272px - 57 min - 280 MBytes

Xem tiếp... và Nhạc Thính Phòng

___________________________________________

 Quà Lưu Niệm DHTNTG 2010

Thư Cảm Tạ

Những Ngày Vui Đại Hội 2010

 Tâm Tình Kỷ Niệm Ngày Qua

Lời Chia Xẽ Chân Thành

Một Bông Hồng Cho Đại Hội

 Đặc San DHTNTG 2010

Radio SBS phát thanh về ĐHTNTG 2010

 

Đài phát thanh Sắc Tộc Úc (SBS) phỏng vấn anh TS Phạm Văn Lưu, GS Trần Long và chị Đặng Kim Ngọc.

Buổi phát thanh dài 22 phút do Phóng viên Vũ Nhuận, Đài SBS, thực hiện. 

.
 
Địa điểm Đêm Gala
Đại Học Melbourne – Queen’s College
1-17 College Crescent, Parkville, Vic. 3052

Tài Liệu Hướng Dẫn Đại Hội (2.5MB PDF)

Thứ Bảy, 27-11-2010 – Tiền Đại Hội
Ngày Đại Hội, Chúa Nhật, 28-11-2010Du Ngoạn & Đêm Gala
Thứ Hai, 29-11-2010 – Du Ngoạn & Nhạc Thính Phòng
Thứ Ba, 30-12-2010 – Ngoạn cảnh Melbourne, đi Sydney
Thứ Tư, 1-12-2010 – Du Ngoạn Thủ Đô Canberra
Thứ Năm, 2-12-2010 – Ngoạn cảnh Sydney và Tiệc Bế Mạc Đại Hội

Tôi sang Úc gặp lại trò già,
Chẳng đắn đo, nghi lễ bỏ qua.
Chỉ cốt tình thân thêm thắm thiết
Thiết tha thân thiết thật thiết tha.

                                   - GS Trần Long -

Cảm Tạ

Kính thưa Quí thầy Cô và Anh Chị Thụ Nhân khắp nơi,

Trước hết, tôi xin thay mặt cho BTC để bày tỏ lòng biết ơn sâu xa và chân thành nhất của BTC đến mỗi một người trong Gia đình Thụ Nhân đã về tham dự ĐHTNTG Úc Châu 2010. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà thời gian còn quí hơn cả vàng bạc châu báu, thì việc Thầy Cô và Anh chị đã bỏ việc làm quan trọng ở nơi công sở, những dịch vụ kinh doanh riêng tư và đắt giá,  trong hơn một tuần lễ và đã phải thực hiện một cuộc hành trình hơn nữa vòng trái đất để về tham dự ĐHTNTG Úc Châu 2010. Đặt vấn đề trong bối cảnh đó, mới thấy hết được lòng ưu ái đặc biệt và những chân tình Thụ Nhân thắm thiết  mà Quí thầy Cô và Anh Chị Thụ Nhân đã dành cho BTC chúng tôi. Làm sao BTC không cảm động và biết ơn trước những thịnh tình cao quí đó được.

Nhìn vào thành quả ĐHTNTG 2010 đạt được trong thời gian vừa qua, một số Anh Chị Thụ Nhân trong BTC cũng như Quí Thầy cô và Anh Chị Thụ Nhân tham dự, đã có lòng tốt và độ lượng dành cho cá nhân chúng tôi những lời khen tặng. Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi, luôn mong muốn bày tỏ một sự thật, thành quả này không phải là nỗ lực của cá nhân tôi, nhưng đó là một kết quả tốt đẹp nhất trong một tiến trinh làm việc của một Tập thể Thụ Nhân Úc Châu với sự hợp tác quí báu của các Anh chị Thụ Nhân trên khắp thế giới.

Trước hết, phải kể đến là tập thể Thụ Nhân Melbourne với Anh Đỗ Quang Khanh, DD Thụ Nhân Victoria, Chị Phong Lan Edwards, CTKD1, Anh Nguyễn Xuân Tiên KH 70, Anh Chị Nguyễn Thế Nghiệp CTKD1, Anh Chị Nguyễn Ngoc Chấn CTKD2, Anh Chị Nguyễn Ngọc Quế CTKD2, Anh Nguyễn Phi Tiến CTKD3, Anh Thái Hồng Tân CTKD4, Anh Đặng Xuân Tuế CTKD 6, Anh Nguyễn Hồng Anh  CTKD6,  Anh Chị Viên thế Khanh CTKD 8, Chị Đặng Xuân Lan CTKD8 và Anh Hùng TNB, Anh Chị Nguyễn Ngọc Ngãi CTKD 9, Anh Trần Quới CTKD 6 & Chị Trịnh Ngọc Mai KH70, Anh Nguyễn Huệ CTKD10, Anh Quách Hưng CTKD9, Anh Lê Văn Tám VK 68 & Nguyễn Thi Châu CTKD7, Anh Lê Văn Phú CTKD10,  Chị Ái Cơ Hoàng Thịnh TNB… Đặc biệt nhất là anh Chung Thế Hùng CTKD10, dù ở tận bên Canada, đã nhận lời làm việc với BTC trong chức vụ Ủy Viên Kế Hoạch, Anh đã đóng góp tích cực nhất trong việc thiết kế Logo, banderole, bich chương và huy hiệu cho DH.

Và tiếp đến là Thụ Nhân Sydney như Anh chị Huỳnh Nhân Khiêm CTKD1, Anh chi Ngụy Ngâu CTKD1, Chị Đặng Kim Ngọc CTKD1, Chị Bích Thủy TNB, Chị Trần thị Định, và cháu Cecilia con của Chị Đinh, Anh Nguyễn Minh Châu CTKD9, anh Hoàng Nam, Anh Ma văn Dũng…và một vài Anh chi nữa mà chúng tôi không nhớ tên hết. Tiếp đến là sự tiếp tay tận tình của Anh chị Đoàn Công chánh Phú Lộc & Lan CTKD1 ở Nam Úc, Lê Tấn Thiện CTKD1 ở Darwin, Lê Vũ Giao CTKD4 ở Brisbane.

Rồi sau đó BTC, còn được sự họp tác quí báu của các Anh chị Thụ Nhân trên khắp thế giới như tại Pháp có Anh Lê Đình Thông VK và CH CTKD, Chị Nguyễn Ngọc Thương CTKD1, Chị Quản Mỹ Lan SP1, ở Hoa Kỳ có Hoàng Mỹ Phương CTKD1, Phạm Văn Bân CTKD6, Anh Trần Trí CTKD4, Nguyễn Dình Cận CTKD1 và Nhan Ánh Xuân CTKD2, và tại Canada có Anh Chị Nguyễn Hải & Thanh...

Rồi đến các Anh chi Thụ Nhân Việt Nam, như Anh Phạm Chí Thành CTKD1, Anh Nguyễn Thăng Long CTKD1, Anh Thái Văn Thanh CTKD 7 đã có nhã ý gởi tặng cho ĐHTNTG 2010, 250 áo thun có in hình Logo ĐH, rồi chị Ngọc Mai CTKD9 đã đặt huy hiệu cho ĐH và sắp đặt cho việc vận chuyển các áo thun này đến Úc với sự góp sức của các Anh Vũ Trong Thức, Anh chị Lâm Viên, Anh chị Ngô Tấn Bán, Chị Út, Chị Minh, Chị Nam và Chị Kim Hoàn… Và khi nói đến việc tham dự DH của Anh chị Thụ Nhân VN, không thể quên được sự giúp đở qúi báu nhất của Anh Lê Văn Hiếu, Phó Toàn Quyền Tiểu Bang Nam Úc trong việc xin Entry Visa cho các Anh chị Thụ Nhân từ Việt Nam đến Úc.

Và sau nữa, là Quí vị Gs, Anh chị Thụ Nhân và các thân hữu đã gởi bài và hình ảnh đóng góp cho Đặc San Ngày Về HÒA LẠC như Lê Đình Thông,Nguyễn Khắc Dương, Ánh Nguyệt & Trần Long, Ngô Đình Long, Hoàng Ngọc Nguyên, Vũ Sinh Hiên, Hương Giang, Nguyễn Thế Sanh, Hoàng Mạc, Lê Văn Phú, Phùng Minh Tiến, Nguyễn Văn Lục,    Ngọc Mai, Bảo Trân, Hoàng Sơn, Hồng Loan, An Trinh, Phạm Văn Bân, Huy Văn, Đỗ Quang Khanh , Anne Nguyễn, Lê Vũ Giáo, Trần Bá Lộc, Vũ Khắc Thiện, Thiên Hương, Huỳnh Kim Vinh, Hương Thảo,  Lưu Văn Dân, Hoàng Ngọc Nguyên & Nguyễn Thị Phương, Đỗ Khắc Khương, Chung Thế Hùng, BB & Nguyễn Tường Cẩm.

Và những ngày gần kề Đại Hội, BTC còn nhận được sự giúp đở giá trị như Nhac sĩ Nguyễn Đức Quang,CTKD1, đã gởi cho các bản nhạc để sử dụng trong các sinh hoạt vui chơi ngoài trời, rồi anh Nguyễn Sanh, Võ Duy Thăng và các anh khác nữa.. đã gởi cho các bản nhạc Dalat cùng với các Slides để chiếu trong đêm Gala, Anh Nguyễn Hoành, ĐD Thụ Nhân Bắc California, Anh Đoàn Minh Phước, ĐD Thụ Nhân Houston, ĐD Thụ Nhân Pháp… đã gởi lời chúc mừng nồng nhiệt đến ĐH. Và riêng Anh Đoàn Minh Phước, Chị Ngọc Yến (Houston), Anh Phan Bá Phi, Anh Vũ K. Thiện, Nguyễn Trọng Đan và nhiều Anh chị khác nữa.. còn có hảo ý đặt mua Đặc San hoặc Huy hiệu hoặc DVD để ủng hộ tài chánh cho ĐH.

Sau hết, một phần không kém quan trọng là quỹ yểm trợ tài chánh cho ĐH, chúng tôi đã nhận được sự đóng góp quí báu của Anh KSNS, Chị Đoàn Mộng Hương, Anh chị Phan Bá Phi,  Anh Chị Vân Hạnh, Anh chị Hoàng Thịnh (Vancouver) và Anh Đoàn Minh Phước… và một số các Anh chị tại Victoria đã có tên trong danh sách của BTC

Tất cả những sự giúp đở quí báu, tận tình và nồng nhiệt của các Anh chị Thụ Nhân tại Úc Châu cũng như Anh chị Thụ Nhân khắp nơi trên thế giới đã tạo cho ĐHTNTG 2010 nhiều sắc thái đặc biệt và đáng ghi nhớ nhất.

Trong việc tổ chức những sự kiện, qui tụ nhiều người như ĐHTNTG 2010 vừa qua, chắc chắn BTC không thể tránh được những sơ suất ngoài ý muốn.. Mong được quí Thầy Cô và Anh chị thông cảm và miễn thứ cho… Tuy nhiên, dù chúng tôi có thể có những thiếu sót trong vấn đề tổ chức, khiếm khuyết về quản trị, BTC có một điều hãnh diện duy nhất, là toàn thể BTC đã tận lực với tất cả khả năng của mình, đem những tình càm nồng ấm và tha thiết nhất của gia đình Thụ Nhân để đón tiếp từ khi Anh chị bước chân xuống phi trường cho đến khi kết thúc dạ tiệc chia tay. Đó là là những ý nghĩa sâu sắc nhất mà BTC mong muốn được gởi đến mỗi một người tham dự ĐH và mong được Anh Chị hiểu cho.

Từ ý nghĩa đó, BTC xin mời các Quí Thầy Cô và Anh chị về tham dự ĐẠI HÔI THỤ NHÂN THẾ GIỚI – ÚC CHÂU 2010, với chủ đề Ngày về HÒA LẠC, hai chữ Hòa Lạc bắt nguồn từ Thi Kinh, 兄弟既翕和樂且耽 (huynh đệ ký hấp, hòa lạc thư đam [1] có nghĩa Anh em sum họp lại, thì hòa vui biết mấy…) Thực vậy, như Tiến Sĩ Lê Đình Thông đã viết trong bài Thụ Nhân Chi Kế Mạc Như Đại Hội. Đại Hội này không những là một sự kiện mang ý nghĩa trở về trong không gian, qua hình ảnh của Đại Học Melbourne cổ kính và diễm lệ, để chúng ta tìm lại chút hương vị của cuộc sống hoa mộng của một thời sinh viên, đã chìm sâu trong ký ức. Nhưng Đại Hội này còn mang biểu tượng tinh thần cao quí của một Ngày Về Hòa Lạc, để chúng ta còn gặp lại nhau, để cùng nhau bắt tay thật chặt, ôm nhau thật gắn bó, cùng trao đổi những tâm tình dịu vợi, ôn lại những kỷ niệm nổi trôi của cả một đời người…

Và thời gian còn lại trước mặt chúng ta thật ngắn ngủi, và điều đáng nói hơn nữa, thời gian đó không tính bằng những tháng ngày buồn tẻ trong tuổi gia sắp đến, mà cuộc sống mang ý nghĩa đích thực còn lại, chỉ là những khoảnh khắt vui tươi và nồng thắm tình yêu thương mà chúng ta đã chia xẽ với nhau trong những ngày ĐH vừa qua.

Trong niềm mong ước khiêm tốn và chân thành  nhất, BTC Đại Hội hy vọng đã mang đến cho Quí Thầy Cô và Quí Anh chị Thụ Nhân, một cuộc họp mặt của Đại Gia Đình Viện Đại Học Dalat chất ngất tình người trong ý nghĩa cao quí của cuộc sống đích thực đó.

Và mong rằng, ĐHTNTG 2010 tai Úc Châu đã để lại những ấn tượng thật sâu sắc và khó quên nhất trong cuộc sống còn lại của mỗi một người trong chúng ta.

Sau hết, trong không khí hân hoan còn sót lại và dư âm thắm thiết của những ngày Hậu Đại Hội Thụ Nhân Thế Giới Úc Châu - 2010,  xin Quí vị Giáo Sư các Anh chi Thu Nhân và Thân Hữu  khắp nơi về tham dự DH cũng như tất cả Anh chị Thụ Nhân trong BTC, nhân nơi đây lòng biết ơn sâu xa, chân thành và những cảm tình nồng thắm nhất của cá nhân chúng tôi.

TM. BAN TỔ CHỨC

Ts. Pham Văn Lưu


 [1] Hòa Lạc (和樂) là hai tiếng trich trong Thi Kinh (詩經 Shī Jīng): đó là một bộ sưu tập các câu ca dao rất xưa của Trung Hoa - có vài bản ghi chép lại nhưng bản cổ văn thường được trích là bản Mao Thi đời nhà Hán, do Mao Hanh và Mao Trường chú giải, gồm có 311 thiên, chia làm ba phần: quốc phong, nhã và tụng.  Phần nhã gồm 105 thiên, chia ra đại nhã 31 thiên và tiểu nhã 74 thiên (漢朝毛亨, 毛萇曾註釋 "詩經" 因此又稱 "毛詩,"  雅共 105 篇, 分為 "大雅" 31 篇龢 "小雅" 74 篇: Hán triều Mao Hanh, Mao Trường tằng chú thích "Thi Kinh" nhân thử hựu xưng "Mao Thi.  Nhã cộng 105 thiên, phân vi "đại nhã" 31 thiên hòa "tiểu nhã" 74 thiên).

Hòa Lạc trích trong phần tiểu nhã, nguyên văn như sau: 兄弟既翕和樂且耽: huynh đệ ký hấp hòa lạc thư đam.

Nghĩa là: một khi anh em đã hòa thuận xong thì niềm vui lại mãi mãi kéo dài.

兄弟 huynh đệ: anh em  旣 ký:  đã xong, 翕 hấp: 1.hòa thuận 2.khép lại, gặp lại
和 hòa còn đọc là họa: êm thấm, không nghịch nhau, cùng nhau, hòa thuận
樂 lạc: niềm vui, thích thú, 且 thư còn đọc là thả: trợ từ: ôi, lại, 耽 đam: mê mải, đắm đuối cuộc vui
(Chú thích của Phạm Văn Bân)

Đặc San Đại Hội
Nhận Xét Về ĐHTN2010

Anh chị thân mến,

Tôi là TN đầu tiên ở Bắc Mỹ đóng tiền cho DHTN2010 Sydney, nhưng rồi có sự thay đổi về địa điểm, thời gian và hoàn cảnh gia đình nên khi ĐH chuyển xuống Melbourne thì không đi được nữa, đúng là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Nhưng không có nghĩa là sẽ không bao giờ đi Úc trong tương lai.

Giống như Ngọc Mai, tôi chỉ tham dự có 2 ĐHTN: 2000 tại Nam California và 2006 tại đất nhà Vancouver. Nhưng có đủ dữ kiện để đánh giá rằng trong lịch sử DHTN, DH 2010  thành công nhất trên 2 phương diện:

- Thông tin (communication) cặn kẽ, chi tiết, đầy đủ nhất.

- BTC, điển hình là anh chủ tịch, tận tụy nhất, hy sinh nhất, lo lắng chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Không biết anh chị TN Âu châu có khả năng tổ chức DHTN 2012 hay không. Vấn đề không phải là phải đủ bao nhiêu người tham dự thì mới tổ chức; vấn đề là có tấm lòng, sẵn sàng hy sinh để giúp cho bạn bè chịu đi ngàn vạn dặm để thăm xứ sở của mình như BTC DHTN 2010.

TH

MỘT BÔNG HỒNG CHO ĐẠI HỘI THỤ NHÂN 2010

Tản Mạn của một Thụ Nhân B trong những ngày Đại Hội Thụ Nhân Thế Giới 2010NVS

Chúng tôi đến Melbourne trên chuyến bay của hãng Tiger vào ngày Thứ 6 (26/11). Trước đó có người bảo hãng máy bay này khá lôi thôi, mà thật ra cũng có lôi thôi thật, may mắn chuyến bay khởi hành và đến đúng giờ giấc. Vợ chồng người bạn ở Springvale ra đón chúng tôi về nhà nghĩ ngơi ở đó một đêm, hôm sau chuyển lên nhà người bạn khác ở NorthCote cho gần nơi tổ chức Đại hội. Người bạn Thụ nhân ở Melbourne lo lắng, sắp xếp cho chúng tôi nghĩ ngơi với bạn bè của chúng tôi ở đó là anh NguyễnXTiên - phụ trách kế toán và cũng là "phó nhòm" của Đại hội. Anh là người bạn đồng môn VõTánh NhaTrang.

Những ngày Melbourne suốt thời gian Đại Hội dường như cảm động người phương xa tới nên trời mưa nhẹ và mây âm u, không khí buồn buồn như nhỏ lệ, gió hiu hiu dễ làm cho mọi người mũi lòng khi Thầy bạn bao năm xa cách gặp lại nhau, nhất là được gặp ông bà cựu Gs Khoa Trưởng CTKD - Gs Trần Long. Còn gì cảm động hơn! Phong cảnh thì hữu tình, thành phố  có nhiều hàng cây và những khu vườn xanh mượt giữa trung tâm thành phố nổi tiếng là Garden State với các Đại học danh tiếng như Đại học Melbourne, RMIT, La Trobe, Monash v.v... nằm ngay ở đó như mời mọc khiến cho chúng ta có cái cảm giác tìm về lại mái trường xưa ở Đà lạt hoặc Sài gòn. 

Bà xã tôi là ĐoànHLoan khóa 9 (CTKD). Tôi vẫn thường hay lấy làm lạ, Thụ Nhân có cái gì ràng buộc sắt son mà cô ấy bao nhiêu năm vẫn nhớ, vẫn thường hay nghĩ tới và nhắc nhớ luôn (!?) khiến tôi đôi khi chưa gặp mặt mà có cảm giác như đã biết hết bạn bè cô ấy rồi. Dĩ nhiên là hồi xưa tôi cũng biết được vài người trong nhóm ấy, nhất là mấy cô, vì có vài bạn cùng dân NhaTrang. HLoan nhắc từng bạn bè K9 của cô, cả nam lẫn nữ, các đàn anh đàn chị trước sau cùng ở Đại học xá Kiêm Ái hay Bình Minh. Cô có trí nhớ thật tốt, kể hầu như vanh vách nhiều kỷ niệm của bạn bè (kể cả những chuyện tình thuộc loại thâm cung bí sử hồi xưa của quý chàng và nàng Thụ nhân mà chẳng ai để ý), bây giờ gặp lại nhau cứ nháy mắt trông chừng, sợ nàng vui miệng 'bật mí' bất tử cũng kẹt... Thật là những kỷ niệm đáng nhớ trong đời sinh viên!

Người viết không phải là dân Thụ Nhân nhưng có bạn bè nhiều ở Viện Đại học Dalat. Người bạn cùng lớp hồi mài đũng quần thời trung học Võ Tánh NTrang có Nguyễn Duy Thêm (K6, chúng tôi gọi đùa là Thêm mập), nhà ở Cầu Đá Nhatrang - bây giờ chẳng biết chàng phiêu bạt phương nào (?). Qua Úc năm 1980, người Thụ Nhân đầu tiên mà tôi gặp là anh NguyễnĐThương (K7) tại Brisbane . Sau này thì hân hạnh được biết thêm quý anh TN khác như VõQTriệu và anh PhạmTThiên (K1), anh LêHữuGiao (K4), chị Mai ở Tiệm thực phẩm Darra, chị NguyễnTừHMai ở Brisbane, anh LêTấnThiện (K1) ở Darwin, anh LêVThái (K1), chị ĐặngKNgọc (K1), anh HuỳnhNKhiêm (K1) và chị Sophie (K2), vợ chồng bạn TrầnBá HùngMinh (K7) & Hạnh (K?), vợ chồng Huy Hạnh (K?), vợ chồng chị Vân & ĐặngMậuMại (K10), vợ chồng Được & Lại (K?) ở Sydney; quý anh chị ĐặngVTuế (K6) & Mỹ Linh (K?), anh chị NgọcQuới (K6) & NgọcMai (KH70), anh NguyễnXTiên (KH70) ở Melbourne, anh NguyễnMTánh (K4) ở Canberra. Ở Hoa kỳ có anh TrầnVLương (Tiến sĩ) với những bài thơ Cóc cuối tuần độc đáo. Ngoài ra còn nhiều bạn bè cùng thời nữa mà chúng tôi nhớ không hết… Trong số này có ba anh Thụ Nhân sau này là đồng môn đàn anh bậc Cao học QGHC trước chúng tôi vài lớp là anh LêVănThái (CH5/QGHC) ở NSW, anh NguyễnMTánh (CH7/QGHC) và anh TrầnVLương (CH8/Ngoại giao/QGHC) ở Cali Hoa kỳ vừa nói ở trên.

Bạn bè K9 của HL bà xã tôi mà cô thường hay nhắc đến thì khá nhiều. Các anh chị em cùng khóa ở VN thì có NguyễnTNgọcSương, NgôTấnBán, BãoBườn, VũThiện, Minh Hà, TrươngTNgọcMai, HVĐính & Kim Lý v.v... Ở hải ngoại tại Úc có vợ chồng NguyễnHLoan & Long, đàn chị (cựu Thánh Tâm NhaTrang) có chị Xuân Lan (K8) ở Melboune, TrangKimTeng ở Adelaide, QuachHung ở Melbourne, TrầnBDũng ở Sydney v.v... Ở SanJose có PhanChiTân & BíchĐào, TrầnBThăng, NguyễnTMỹ, BùiThịLài v.v… ở Texas có quý chị cùng ở lầu Kiêm Ái ngày xưa như chị TrịnhNMinh (K7), TrịnhTLan (K6), TrịnhMHuệ (K6), ChâuNĐiệp (K7), LêTThuý (K7) v.v… Ôi chao kể ra không hết! Rất nhiều người trong số quý anh chị vừa kể trên, chúng tôi đã có dịp gặp lại ở Úc hoặc ở Hoa kỳ.

Chiều thứ 7 (27/11) theo chương trình dự định sẽ có buổi tường trình tổng quát và nhận tài liệu từ Đại hội. Chúng tôi đến khách sạn Vibe sớm, thấy vài anh chị em ngồi ở phía ngoài hàng hiên tâm sự. Người gặp đầu tiên cũng là anh bạn "già" NguyễnĐThương. Năm 1980, khi chúng tôi đến Brisbane cũng gặp anh là người đầu tiên Thụ Nhân ở đây. Anh là người rất tốt, hay giúp đỡ mọi người. Chúng tôi đã quen nhau từ lâu lắm và có nhiều sinh hoạt chung đầy ý nghĩa về mặt báo chí. Người ngồi cạnh đó là quý anh chị chưa quen như anh chị TháiVLượm (K10) đến từ Texas Hoakỳ. Anh Lượm rất vui tính, cười nói và kể chuyện huyên thuyên như người nhà.

Bước vào bên trong khách sạn ở phòng Reception thì gặp anh Trần Kiêm đi với người em gái cũng từ Hoa kỳ sang. Anh Kiêm là anh của người chị bạn thân quen Kalang của chúng tôi ở Cali. Anh chuyển cho tôi món quà CD nhạc có tiếng hát của chị Kalang. Hỏi ra mới biết thêm anh Trần Kiêm là dân Kiến trúc của Viện Đại học Saigon, cùng ngồi với anh có thêm mấy người bạn kiến trúc nữa là anh Trần Ngọc (Melbourne) và anh Tấn ( Sydney hoặc Canberra?). Chắc quý anh cũng là thụ nhân B như tôi, nghĩa là đi 'hộ tống' bà xã tham dự Đại hội. Tất cả ngồi trò chuyện vui vẻ. Tôi ngạc nhiên là có rất nhiều anh chị từ Hoa kỳ sang tham dự lần này.

Ngoài ra chúng tôi còn gặp anh chị NgọcQuới & Ngọc Mai ở Melbourne . Mới cách đây vài năm chúng tôi có dịp ghé thăm và dùng bữa cơm thân mật tại nhà anh chị với anh chị Tuế & Mỹ Linh. Bà xã tôi gặp anh chị Quới và NMai thì hai chị em nhận ra ngay nhưng anh Quới và tôi thì cứ ngớ ra như chưa gặp bao giờ! Hóa ra bộ nhớ của đàn ông càng lớn tuổi không bằng phụ nữ. Họ có trí nhớ tốt hơn đàn ông. Có lẽ vì anh Quới thì đẹp trai ra còn chị NgọcMai thì đẹp gái ra nên tôi không nhận ra được! Kể cũng vui.

Chúng tôi cũng gặp chị Thủ quỹ thật duyên dáng của Đại hội là chị Xuân Lan (K8) trong BTC ngồi cùng với quý chị khác phân phối giỏ xách và áo thun đến quý thụ nhân. Chị XLan là dân cựu Thánh Tâm NhaTrang, học trước HLoan một lớp nên gặp nhau rất thân quen. Chị XLan ngồi mân mê cuốn Kỷ yếu K8 trên tay lật từng trang với màu giấy nhạt nhòa, hơi ố vàng, bên trong nhiều trang lỗ rỗ và rách chút ít bởi sâu mọt gậm nhấm nhưng đầy ắp kỷ niệm. Chỉ bảo cuốn kỷ yếu tuy cũ như vậy nhưng chị muốn giữ mãi làm kỷ niệm, chị không muốn thay đổi hoặc in lại. Tôi thấy trong đôi mắt chị là cả một trời kỷ niệm ngày xưa đổ về khi lật những trang kỷ yếu thân thương...

Cũng trong số những người đang bận rộn phân phối giỏ xách và tài liệu này nọ có cô bạn cùng K9 với HLoan - đó là chị TrươngThịNgọcMai đến từ Việt Nam . Chị là người duyên dáng, năng nổ, vui tính, hay giúp đỡ mọi người trong suốt mùa Đại hội từ Melbourne cho đến cả Sydney mà chắc ai cũng thấy qua các bài tường thuật đầy đủ của chị cùng rất nhiều hình ảnh suốt mùa Đại hội vừa qua. Chị quá quen thuộc ở Úc đến nỗi chúng tôi có cảm tưởng chị là cư dân Việt ở Úc khá lâu. Cũng phải, vì gia đình con gái và các cháu của chị hiện đang cư ngụ ở Sydney .

Đến giờ bước lên phòng hội ở lầu trên. Phòng hội khá nhỏ, chật chội, không bật air-con nên hơi nóng, chỉ chứa đủ khoảng 50 người, trong khi số thụ nhân kéo vào càng lúc càng nhiều hơn. Chật chỗ, một số phải đứng xung quanh, số khác đứng ở ngoài. Anh ĐỗQKhanh (CH) Phó TB Tổ chức bắt đầu giới thiệu chương trình với nhiều nụ cười... Một lát sau, anh PhạmVLưu, Trưởng ban TC đến trình bày chi tiết các ngày Đại hội, đặc biệt anh Lưu có giọng nói miền Trung nghe rất dễ thương, giọng anh thật nhỏ nhẹ như con gái, khiêm nhường, từ tốn, luôn nở nụ cười trên môi, rất dễ gây cảm mến đến mọi người (chắc chị Lưu là người bị 'cảm' trước). Nếu anh có nói gì nhầm lẫn, anh thường hay xin lỗi mọi người nên ai cũng quý mến anh. Lần đầu tiên tôi gặp anh Lưu và bỗng nhiên có cảm tình với anh ngay. Rất may, tui là đờn ông!

Khi chương trình giới thiệu kết thúc, mọi người ra ngoài, tôi gặp một ông anh Thụ nhân trông rất thân quen nhưng không nhận ra anh. Thật là đáng bị đòn. Anh hỏi mấy lần tôi cũng không nhớ, anh cho mấy cái 'hint' tôi cũng không nhớ (đã bảo đầu óc dạo này chẳng biết sao bết bát quá!). Cuối cùng anh nhắc tên ra mới nhớ đó là anh LêTấnThiện (K1) từ Darwin bay xuống. Tôi bỗng nhớ ra rất nhiều lần gặp anh tại Brisbane mà không hay. Thật là có lỗi! Cũng ở đây, tôi gặp anh chị PhạmThThiên (K1) và anh LêHữuGiao (K4) đến từ Queensland . Anh chị Thiên than phiền hãng Tiger lôi thôi quá huỷ bỏ chuyến bay nên anh chị phải mất thêm tiền đi chuyến bay của hãng khác cho kịp giờ. Tôi học được bài học kinh nghiệm về hãng này nên chắc lần sau sẽ không đi Tiger nữa. Chúng tôi đặc biệt gặp anh HuỳnhNhânKhiêm (K1) và chị Sophie (K2) đến từ Sydney mà chúng tôi rất quen thân với gia đình người em ruột của anh ở Hoa kỳ (HuỳnhNHậu). Chúng tôi cũng đã có dịp đi chơi với anh chị và vợ chồng bào đệ của anh tại Gold Coast cách đây mấy tháng nên bây giờ gặp lại nhau rất vui. Anh Khiêm là người có tài kể chuyện rất hài hước đến cười vỡ bụng.

Buổi giới thiệu chương trình đã xong, trời cũng đã về chiều, mọi người chuẩn bị ra xe buýt để đến nhà thờ làm lễ chiều Thứ bảy. Nhà thờ ở trong khuôn viên Đại học Melbourne trông rất cổ kính như một giáo đường. Ở đây có LM Thụ nhân NguyễnHữuQuảng (VK73) đang chờ đợi chúng tôi đến đông đủ để chuẩn bị làm lễ. Khung cảnh này chắc chắn gợi lại nhiều kỷ niệm của quý anh chị thời theo học ở Viện Đại học Đà Lạt ngày xưa...

Buổi chiều ở Thánh Đường

Buổi chiều trời buồn nhỏ lệ, không chút nắng, chắc cảm kích người phương xa tới nên trời mây âm u, yêu người độ lượng…. Chúng tôi lên chiếc xe buýt dài để được chở tới Thánh đường trong khuôn viên Đại học Melbourne. Người tài xế cao cao có râu, dáng chừng như người di dân, lúc này anh tài xế rất vui, đưa đón mọi người với nụ cười…

Chúng tôi thật may mắn, trên xe có anh Nguyễn Huệ K10 (tên giống vua Quang Trung quá) làm người "thuyết minh" bất đắc dĩ. Anh Huệ vừa đẹp trai, vừa có giọng Bắc ăn nói nhỏ nhẹ, điềm đạm dễ thương, hiểu biết nhiều về Melbourne vì anh là cư dân ở đó mà nên liên tục giới thiệu cho anh chị em biết sơ sơ về thành phố được mệnh danh là Garden State (thành phố vườn xanh này). Xe chạy nhanh qua hết mấy block đường mà anh Huệ bảo chưa hết khuôn viên Đại học Melbourne.

Khuôn viên Đại học này rộng lớn quá, chiếm một vị trí khá lớn trong thành phố, chứng tỏ vai vế của Đại học này khá quan trọng, xưa nay nổi tiếng khắp thế giới cũng phải, nơi đây đã đào tạo biết bao nhiêu nhân tài cho nước Úc, chắc chắn sinh viên tỵ nạn VN mình học ở đây khá đông…  Ngoài ra trên xe còn anh Trần Trí (K4) có bộ râu mép và đôi kính mắt đáng yêu, ăn nói nhẹ nhàng, kể chuyện ngắn gọn mà ai nấy cũng đều tức cười. Anh Trí có tài kể chuyện tiếu lâm rất hay. Có hai anh này trên xe, mọi người cảm thấy hết sức thoải mái đầy những tiếng cười…

Cuối cùng thì xe buýt cũng tới nơi. Ngoài trời mưa lai rai. Ngôi thánh đường xây bằng gạch xưa, trông rất cổ kính nằm gọn bên trong vườn cỏ. Anh tài xế có râu xuống xe đứng chờ ngay cửa trái xe buýt, nắm tay từng người dìu bước xuống cho khỏi té… Đặc biệt anh thích nắm tay mấy chị, còn mấy anh « đực rựa » thì cứ tự lo liệu lấy… Đúng là anh tài xế thuộc hàng galăng số một theo đúng truyền thống thần dân của Nữ Hoàng Anh "lady first" mà, "người đẹp là ưu tiên". Lúc này tôi và bà xã HLoan cùng với Ngọc Mai K9 (bạn HL) và nhiều anh chị khác khoảng chừng 30 người bước vào thánh đường.

Lúc chúng tôi vào bên trong thánh đường thì hoàn toàn trống vắng chưa có ai nhưng đèn đuốc đã bật sẵn. Rất nhiều hàng ghế dài từ dưới lên trên chứng tỏ nơi đây có nhiều sinh viên dự lễ thường xuyên. Chúng tôi có 4 người ngồi ở hàng ghế đầu gồm chị QuỳnhMai, NgọcMai, HLoan và tôi. Lúc đó chưa thấy bóng dáng của Cha nhà thờ là ai cả.

Trong khi chờ đợi, NgọcMai kể chuyện vui với chị QMai và HLoan là có lần NMai cũng tham dự thánh lễ với bạn bè công giáo (chắc ở Saigon?), chị cũng bắt chước mọi người xếp hàng cuối giờ lễ để lên nhận bánh thánh ăn thử coi xem sao (chắc muốn biết bánh thánh ngon dở ra sao đó mà?). Oh my God! Lạy Chúa tôi! Mình nghe câu chuyện thì tức cười quá (nhưng không dám cười, sợ NMai quở) nên mấy chị em nhắc với nhau "chắc tại NMai không biết đó thôi, chứ chỉ có ai là người công giáo thực thụ (tức đã chịu phép rửa tội) mới được lên nhận bánh thánh". Sau đó NMai biết rồi nên cuối giờ lễ, NMai không đi lên cùng với mọi người nữa.

Một lát sau thì Cha mới xuất hiện. Đó là Linh mục Thụ nhân Anthony Nguyễn Hữu Quảng (VK73). Mình thấy cũng hay hay và cảm thấy thật gần gũi, thân thương. Từ khi những cánh chim bay tan tác ra khỏi tổ ở Dalat sau tháng 4/75, tung bay khắp bốn phương trời thì có rất nhiều cánh chim đã thành công trong mọi lãnh vực, mỗi người ở một vị trí khác nhau, kể cả trong Thánh đường này cũng có một vị linh mục Thụ nhân. Đó không là điều kỳ diệu sao!

Trong khi chờ đợi làm lễ vì chưa đến giờ, Cha Quảng mặc áo lễ trắng đến ngồi gần chúng tôi hỏi han trò chuyện. Cha trông còn trẻ trạc tuổi tôi. Hỏi ra mới biết Cha xuất thân từ Thụ nhân VK73. Vậy là cùng anh em một nhà rồi, khỏi phải e dè nữa. Cha cho biết qua đây rồi đi tu thành linh mục. Đúng là ơn phước Chúa ban chứ đâu phải ai muốn cũng được. Cha trao cho chúng tôi mấy bản thánh ca để mọi người hát trong thánh lễ, rồi Cha cũng sắp đặt với quý anh chị khác để đọc sách thánh. Thiếu Thầy phụ tế, anh ĐặngVTuế tình nguyện lên làm thầy. Anh vào trong mặc áo trở ra, thấy giống Thầy phụ tế y đúc. Chúc anh Tuế mặc áo này làm lễ suốt đời luôn… hihi.

Riêng vợ chồng tôi được Cha giao cho nhiệm vụ bưng khay rượu lễ và bánh thánh ở cuối nhà thờ lên trong phần cuối chương trình thánh lễ để cha chia bánh và rượu cho mọi người. Đúng là "cây nhà lá vườn", anh em tự chia nhau lấy công việc để có một thánh lễ tươm tất, trang trọng, đàng hoàng. Cũng may nhờ trời mưa ở bên ngoài hơi lớn nên mọi người (kể cả những anh chị không phải công giáo) cũng vào bên trong Thánh đường tham dự thánh lễ cho đỡ lạnh. Hôm ấy Cha Quảng có bài giảng thật hay liên quan đến tinh thần Thụ nhân từ các nơi về tham dự Đại hội. Bài giảng nói lên ý nghĩa dịp họp mặt thân mật lần này, một tình yêu vô bờ bến của tất cả mọi người con Thụ nhân từ mọi phương trời xa trên thế giới trở về sum họp cùng một mái nhà. Sau buổi lễ, mọi người lên trên chụp hình kỷ niệm.

Điều làm tôi khâm phục và đáng nhớ, hôm dự Đại hội Thụ nhân, chúng tôi gặp được ba chị có các tên thật đẹp với tấm lòng thật năng nổ dễ thương, tự nguyện phục vụ hết mình suốt mùa Đại hội: đó là chỉ QuỳnhMai (K7) từ Đan mạch qua, người nữa là NgọcMai (K9, bạn của HL) từ VN sang và người thứ ba là chị Xuân Lan (K8) ở tại Melbourne và cũng là thủ quỹ của Đại hội.

Chị QMai có khuôn mặt thật khả ái, đàn chị nhưng vẫn còn nét thanh xuân! Mái tóc ngắn bềnh bồng cuộn tròn tròn từng lọn nhỏ trên bờ vai, lúc nào chị cũng ăn mặc đẹp, váy có nhiều màu hoa. Hôm ấy chị khoác cái áo khoác đỏ bên ngoài càng làm tăng vẻ đẹp duyên dáng của người đẹp đến từ xứ tuyết. Có lẽ chị là người chụp hình nhiều nhất và tương đối đầy đủ nhất trong suốt cuộc hành trình Đại hội Thụ nhân. Gần như chị không bỏ lỡ một cơ hội nào để chụp hình với bạn bè và những người tham dự. Chị đến từng nhóm người, từng góc cạnh, từng bàn để chụp cho được tất cả những hình ảnh bạn bè và đồng môn thân thương. Gương mặt chị luôn nở nụ cười. Theo như chị cho biết thì chị hầu như tham dự tất cả mọi Đại hội Thụ nhân từ trước đến nay dù tổ chức ở bất cứ nơi đâu. Lần này chị bay xuống 'miệt dưới' Úc châu xa xôi từ Bắc xuống Nam hơn nửa vòng trái đất. Phải phục chị thiệt tình!

Chị Xuân Lan là Thụ nhân ở Melbourne, giữ nhiệm vụ Thủ quỹ. Chị là cựu học sinh Trường Nữ Trung học Thánh Tâm ngày xưa ở Nha Trang. Chị là đàn chị của HLoan (trước HL một lớp) khi còn học ở Thánh Tâm nên hai chị em gặp nhau rất là gần gũi thân mật. Cả hai nhắc nhớ nhiều kỷ niệm của mái trường xưa. Gương mặt chị tròn tròn, nét đẹp thật hiền dịu, chẳng khác nào "ma sœur" (chắc chị hiền như ma soeur quá...). Với mái tóc ngắn trên bờ vai, chị ăn nói nhẹ nhàng, và tháo vát trong mọi việc. Cả chị lẫn Ông xã của chị đều năng nổ giúp đỡ mọi người, đôi khi phải khiêng những đồ đạc lỉnh kỉnh như các thùng đựng bình nước lọc, những túi xách tay đựng quà kỷ niệm của Thụ nhân ra xe. Thấy anh chị nhiệt tình với mọi người, chúng tôi thầm cảm phục anh chị. 

Kế đến là Ngọc Mai K9 cùng lớp với HLoan. NMai có nét đẹp duyên dáng, dịu dàng, đôi mắt sáng đầy nét thông minh, lâu lâu chị thêm vào cặp kính mắt đen nữa thì thật là tuyệt! Mái tóc gọn xỏa nhẹ xuống phía dưới bờ vai, gương mặt trái xoan, miệng lúc nào cũng cười tươi như hoa, thích nói chuyện, thích giúp đỡ mọi người, ngay cả khi nghe chị còn ở VN thì vẫn thấy chị hay giúp đỡ bạn bè mọi thủ tục để qua Úc. NMai ăn mặc đẹp, rất đúng mode, rất thời trang, có những cái áo sọc ngang rất tươi, chắc chị phải là một thương gia rất thành công ở trong nước. Vậy mà cứ thấy chị như người Việt ở hải ngoại lâu năm, có khi còn hơn thế nữa. Nếu không biết NMai từ VN qua thì chắc chắn phải nói chị là cư dân ở xứ Bà Hoàng này từ lâu lắm rồi… Hôm ấy NMai mặc chiếc áo màu xanh lá cây sẫm, với cái áo khoác ngoài màu sữa nhạt trông thật mát mắt. Ai gặp NMai một lần là có cảm tình ngay… hihi

Thánh lễ xong, chúng tôi chụp vài tấm hình kỷ niệm cho NMai, chị QMmai và HLoan giống như ba chị em Thụ nhân, sau đó kéo nhau ra khỏi nhà thờ với xe buýt đậu sẵn ở bên ngoài để đi ăn tối. Trời bên ngoài vẫn còn mưa, HLoan có sẵn cái áo da có cái mũ che kín tóc nên không sợ ướt mưa. HLoan bảo tôi mở cái dù che mưa cho NMai đi cùng vì cô ấy không mang dù theo sợ bị ướt. Tôi nghe lời HLoan che mưa cho NMai đi chung dưới chiếc dù, HLoan đi bên cạnh. Lúc ấy NMai khẽ hỏi tôi "anh tên gì vậy?" Tôi nghĩ bụng "í zhà ! chắc biết rồi mà còn hỏi"… hihi (thật ra thì NMai đã biết đâu). "Anh là S, hân hạnh được biết Ngọc Mai " - Tôi vừa đi vừa trả lời NMai. Trời ơi nếu ai thấy cảnh đi dưới mưa như thế này thì chắc trách tôi lắm, sẽ bảo sao anh lại chịu khó "ga lăng" với người đẹp mà lại không "ga lăng" với bà xã. Cái này chắc là "oan ông địa" đó... hihi… Nhưng thật ra một cái dù đâu thể che đủ cho 3 người được. Thôi đành "tiên khách hậu chủ" vậy! Âu đó cũng là câu chuyện vui.

Giữa một buổi chiều mưa lâm râm như thế này và ở bên ngoài Thánh Đường với vườn cỏ non xanh mướt, đi bên HLoan và NMai - người bạn gái cùng lớp ngày xưa với của HLoan, tự nhiên tôi nhớ đến bài thơ thật lãng mạn của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên mà Phạm Duy đã phổ nhạc nổi tiếng từ lâu "Em hiền như mà sœur" mà tôi biết từ hồi mới quen HLoan ở Thánh Tâm Nha Trang hay thăm HLoan lúc đang ở Đại học xá Kiêm Ái, lúc đang học ở Viện Đại học Dalat trên vùng trời cao nguyên một ngày mưa lất phất…

« Đưa em về đưới mưa, nói năng chi cũng thừa

Như mưa đời phất phơ, chắc ta gần nhau chưa

Tay ta từng ngón tay, vuốt tóc em lưng dài

Đôi ta vào quán trưa, nhắc nhau tình phôi phai … »

 

Lên xe buýt, người tài xế có râu lái xe chạy một vòng lúc thành phố Melbourne đã lên đèn để mọi người có dịp ngắm cảnh phố giữa bóng chiều chạng vạng. Bên ngoài mưa vẫn rơi nhè nhẹ… Xe đậu ở phố Richmond bên cạnh Nhà hàng Thọ Thọ. Mọi người xuống xe vào nhà hàng đông khách và bắt đầu có một bữa tiệc vui Thụ nhân đầu tiên tối nay ở đây…

Tiếng cười nói vui vẻ của các anh chị em Thụ nhân khắp nơi đổ về như ong vỡ tổ vang vọng giữa khu phố Richmond tưởng chừng như không bao giờ dứt...

 

 

Những Ngày Vui Đại Hội 2010

Từ hotel Y Hyde Park trở về nhà sau khi chia tay hết mọi người mà trong lòng buồn vui lẩn lộn, vui thật nhiều vì qua những ngày đại hội mọi người đều cảm thấy mình xích lại gần nhau hơn nhưng cũng buồn thật nhiều đến rưng rưng nước mắt khi nhớ đến lời tạ từ của anh trưởng ban tổ chức sau đêm tiệc chia tay.

Về đến nhà rồi mà dư âm của 6 ngày đại hội vẫn còn in sâu đậm nét trong trí. Vẫn luôn nhớ mãi ngày đầu tiên đặt chân đến Vibe hotel, gặp lại nhau tay bắt mặt mừng nói mãi quên thôi. Bụng đói cồn cào nhưng cứ phải ngồi bên nhau nói với nhau rồi hoan hỉ khi được anh trưởng ban tổ chức chiêu đãi mọi người tô phở Chú Thể. Cứ phải chờ tốp này đến tốp kia ra rồi chạy quanh chạy quất tìm bãi đậu xe  mà đến hơn 2h mới được vào quán phở Chú Thể để lót dạ. Nhìn anh Lưu, anh Tuế, anh Sơn sốt sắng ân cần với người mới đến mà sực nhớ năm nào muốn phát khóc tại phi trường khi cứ tưởng mình bị bỏ rơi khi cô bạn cùng khóa chưa đến kịp. Nhìn ban tổ chức chu đáo quá thấy mà thương...

Ngày tiền đại hội, 27/11/2010

Chiều 27/11 dưới tiền sảnh của Vibe hotel thật ồn ào náo nhiệt vì hình như bà con từ khắp năm châu đã tụ họp gần đông đủ. Bận loay hoay phân phối 1 đống áo thun nhưng cũng bị Quỳnh Mai tỷ tỷ lôi kéo ra chụp được vài tấm hình lưu niệm.

Mặc dù thông báo 4h30 chiều sẽ họp mặt tại phòng conference của Vibe hotel nhưng theo "phong tục" của người VN mãi đến hơn 5h chiều rồi mà vẫn còn nhiều người chậm chân. Phòng conference quá nhỏ nên khi đoàn người tham dự kéo đến đông đủ thì đã hết chổ ngồi nhưng ai nấy đều hăng say chất vấn anh trưởng ban tổ chức gây nên những tràng cười rộn rã.

Hẹn 6h sẽ làm thánh lễ nhưng giờ dây thun nên cha Quãng phải chờ đợi đến 7h hơn. Bước vào trong 9 xí muội đã xưng tội "Lạy Chúa con là người ngoại đạo" nhưng anh Trịnh Hoàng Giang cứ bắt buộc phải lên hàng trên ngồi Chúa mới chứng giám dùm.

Đêm tiệc tiền đại hội dự trù chỉ 95  người thế mà sao đông quá là đông, đếm tới đếm lui nhà hàng thông báo số người tham dự lên đến 120 người nên nghẹt kín không còn chổ trống. Trong lúc anh Lưu khui champagne khai mạc thì ngoài sân bay vẫn còn một số người trong ban tổ chức nhịn đói để chờ đợi đón rước những anh chị đến trể.

Hơn 12h khuya lại nghe tiếng chuông điện thoại reo vang, mở cửa phòng ra đứng nhìn bóng người đàng xa đi tới mới biết ra anh Lưu đã chầu chực ngoài phi trường để đón chị Bích Thủy bị lở chuyến bay tưởng đâu không đến Melbourne tham dự được.

Ngày đại hội, 28/11/2010

Ngày thứ hai đại hội là ngày du ngoạn thắng cảnh Twelve Apostles trên con đường Great Oceann road. Dự tính khởi hành sớm để cho bà con có nhiều thời gian xuống biển nhúng chân thử xem biển Úc lạnh đến thế nào nhưng cũng lại theo phong tục truyền thống dân VN bao giờ cũng muộn nên đến 8h hơn 2 đoàn xe mới lên đường.

Sáng sớm hôm ấy trời mưa tầm tả lại thêm gió mạnh nên ai nấy đều run co mình trong áo ấm. Anh Lưu luôn có mặt để dặn dò những người trong ban tổ chức theo chăm sóc cho đoàn người tham dự. 2 chuyến xe khởi hành sớm đưa đoàn người trực thẳng Great Ocean road đến xem 12 thánh tông đồ.

Chặng đường quá dài phải mất đến 4 tiếng đồng hồ để đến nơi, xe số 1 có các thầy cô và nhiều anh chị K1 nên có vẽ hiền lành, xe số 2 thì hết hát đến hò, hết hò đến hét cho đến khi mệt mỏi và im lìm để lắng nghe tiếng ngáy vang vang.

Chao ôi... mục đích của BTC là muốn cả đoàn ngắm nhìn cảnh đẹp trên con đường dọc theo biển này thế mà ai nấy cứ ngũ say rồi lại la làng khiếu nại khi chỉ có 15 phút chạy ra biển tìm đếm đi đếm lại chỉ thấy có 7 ông thánh , hỏng biết 5 ông còn lại chạy trốn đi đâu. Cả đoàn xe số 2 cứ cười cứ nói mãi cho đến 6h chiều xe về đến hotel thì hối hả chạy lên phòng để trau chuốt dung nhan cho ngày hội ngộ

Đêm Gala, 28/11/2010

Chiều tối ngày 28/11 tiền sảnh Vibe hotel lại rộn ràng hơn với các "lão ông lão bà" xiêm y đẹp đẽ. Máy ảnh cứ thi nhau chớp lia chớp lịa từng nhóm này đến nhóm khác.

Khuôn viên viện đại học cổ kính thật quyến rũ những người ham mê chụp hình như 9 xí muội, chốp vài bô hình xem lại mà cứ ngỡ mình đang ở trời tây.

Trước khán phòng rượu champagne rót sẳn chất đầy bàn, mới bưng cái ly lên đã có tiếng kêu réo gọi đi chụp hình. Ai nấy không buồn đi dạo quanh khuôn viên đại học Melbourne để săn ảnh mà chỉ cứ bu quanh tấm áp phích dán trước cánh cửa kính trước khán phòng, cái logo  Thụ Nhân dập vào mắt như muốn níu kéo mọi người xích lại nhau hơn. Từng nhóm, từng khóa thay phiên nhau đứng cạnh bên chụp ảnh để ghi nhớ lai ngày hội ngộ bên nhau tại thành phố có thời tiết quái gở này. Ai cũng muốn có 1 tấm hình lưu niệm cho riêng mình để nhớ hoài 1 ngày đáng nhớ.

Một vài trục trặc nhỏ vì không biết dụng ý của BTC hay do thiếu kinh nghiệm về những đại hội trước đây mà 1 vị phu nhân BTC đã làm đa số anh chị em không hài lòng vì không được cùng chung bạn bè cùng khóa của mình ngồi bên nhau tâm sự. Rồi giận hờn cũng qua nhanh khi nhận được quá nhiều tấm chân tình của anh trưởng ban và các anh chị trong BTC, tiếng cười vui rộn rã đã xóa tan đi nhanh chóng khi anh Lưu tận tình và vui vẻ tiếp đón từng người. Không thể  nào buồn giận được khi thấy anh đã hy sinh rất nhiều thời gian và công sức để lo lắng cho các anh chị em từ phương xa mới đến Melbourne lần đầu tiên. Sáng sớm đến chiều tối lúc nào cũng có anh hiện diện để hỏi han chăm chút cho mọi người từng sinh hoạt đến miếng ăn ... nhưng thiếu lo cho giấc ngũ mỗi đêm. Anh chu đáo đến cái việc lo phân phát cho từng người cái phích cắm điện trái đời của dân Úc, chắc hẳn ai cũng đều cảm động và dành hết tình cãm cho anh.

Nhìn anh Lưu lu bu chạy tới chạy lui mỗi ngày từ ngày đầu tiên đến Melbourne cho đến khi lên máy bay rời xa Melbourne mà sực nhớ ông trưởng ban tổ chức năm nào mới vừa phát biểu vài câu thì biến mất biệt tăm cho đến lúc chia tay cũng không 1 lời từ giã.

Dù thế nào đi nữa đêm Gala cũng để lại trong lòng người tham dự nhiều ấn tượng đẹp, những phút giây buồn phiền như tan mất khi nguồn vui cứ mãi đong đầy. Lên xe trở về khách sạn mà tiếng cười vẫn còn vang, vẫn cứ mong sẽ có đại hội ở Melbourne 1 lần nữa và có thể nào anh Lưu vẫn tiếp tục đãm nhận vai trò BTC.

Du ngoạn Hanging Rock, 29/11/2010

Sáng ngày thứ hai của đại hội Melbourne mới bắt đầu có được chút nắng vàng, 2 đoàn xe được đưa đến sở thú Werribe. Lại cứ phải chờ đợi những sợi dây thun nên giờ xuất phát cũng chậm hơn, lại thiếu ban ẩm thực vì bị "tai nạn" trong đêm Gala nên phần chuẩn bị chưa được chu đáo lắm. Anh bạn Huệ K10 theo đoàn xe số 2 nhưng làm hướng dẩn cho cả 2 đoàn xe leo núi. Đến Werribe phân phối vé vẫn còn thừa nên cả đoàn vào chung 1 lúc. Anh Lưu thông báo cho biết hôm qua sở thú bị ngập lụt nên chỉ đi được nửa chặng đường, mọi người nôn nao ngồi trên xe chờ xem cọp beo, sư tử nhưng chẳng thấy con nào ngoài những bãi cỏ và cây cối um tùm. Lại đi bộ 1 vòng mất cả tiếng đồng hồ cũng chẳng thấy con kangaroo nào xuất hiện, lại thêm 1 phen khiếu nại vì phải bỏ cả ngàn đô đi máy bay đến Úc  mà chẳng biết con kangaroo nó ra sao.

Cả đoàn lại tiếp tục hành trình đến Hanging rock để leo núi thử sức tuổi già. Lên đến Hanging rock cũng hơn 1h trưa vì 2 xe lạc nhau và xe số 2 đến trể nên bụng ai cũng đói meo. Thiếu vắng ban ẩm thực nên mọi người tự tìm lục tung trong thùng xe để lấy cho mình 1 ổ bánh mì lót dạ nhưng ăn xong thì thiếu nước ... súc miệng. Nhai hết ổ bánh mì là cả đoàn theo chân Huệ leo lên núi, ban đầu đường dốc còn thoai thoải nhưng càng lên cao thì dốc càng cao. Có lẽ do tiết trời mát mẻ nên 9 xí muội cứ leo lên mà vẫn không thấy mệt, tim không đập nhanh hay khó thở như những lần đi bộ ở Saigon. Ban đầu vì trời lạnh nên trùm kín từ đầu đến chân nhưng đi được nửa đoạn đường thì hơi nóng trong người tỏa ra hừng hực, ngồi lại nghỉ chân cởi bớt đi 1 lớp áo làm ai nấy cũng cười bảo leo đến nơi thì chắc cởi ra hết trọi hết trơn.

Gần đến đỉnh núi thì phải lần bò theo những tảng đá để leo lên, cánh tay trái bị đau bại cả mấy tháng qua nên không thể nào vịn bám vào đâu được. Thế là có anh Phương làm anh hùng tiếp sức lôi 9 xí muội lên cho tới tận đỉnh cao rồi lại lần mò theo anh tìm đường xuống vì sợ ngã và sợ mất tích như câu chuyện nơi này đã dựng thành film.

Leo lên đến tận đỉnh rồi đi vòng xuống mới tìm thấy nơi có 1 tảng đá hình trái tim treo giữa 2 tảng đá lớn và mới biết tại sao người ta đặt tên nó là Hanging rock. Thật ra cũng chẳng đẹp hơn tảng đá ngoài Hòn Chồng của Nha trang mà 9 xí muội đã từng làm lực sĩ 2 tay bưng nó đưa lên. Nhưng cái đẹp ở đây là cái cảnh quá hữu tình, từ trên núi cao có thể nhìn xuống chung quanh 1 màu xanh thật đẹp. Nhớ 1 giấc mơ đã lâu tay trong tay người tình cùng dạo bước rồi cùng nhau nằm xuống bãi cỏ xanh lắng nghe tiếng chim kêu vượn hú rồi thả hồn trong những giấc mơ hoa...

Đang từ trên đỉnh núi nghe tiếng còi xe nên mọi người đều hối hả chạy xuống cho kịp giờ đi tìm "con đường huyền bí".

Đúng 3h chiều mọi người cùng xuống núi và háo hức mong chờ chứng kiến con đường huyền bí có sức mạnh vô hình để rồi thất vọng khi tên tài xế dã man không chịu đi dù chì cách Hanging rock không hơn 1 cây số. Tội nghiệp anh bạn Huệ K10 lại cứ phải điều đình và đòi móc tiền túi trả thêm cho tên tài xế để làm cho mọi người trong đoàn được vui lòng và được chứng kiến sự huyền bí hiếm hoi này. Sợ trể giờ cho đêm nhạc thính phòng nên mọi người trên xe cứ bảo kêu nó cho xe chạy để tránh  những phiền phức không vui.

Ấm ức quá nên Huệ và 9 xí muội cùng bàn nhau sẽ nhờ anh Lưu lo cho 1 chuyến xe ngày hôm sau quay trở lại rồi móc cái cell ra gọi liên hồi để "mắng vốn" với anh Lưu.  Đang lo chuẩn bị cho đêm nhạc thính phòng nhưng 9 xí muội và anh chàng Huệ này cứ bóc cái cell ra réo gọi anh Lưu liên hồi. Khi anh Lưu điều đình với công ty thì xe đã đi hết nửa đoạn đường nếu quay lại e rằng quá trể.

Một cuộc hội thảo chớp nhoáng chỉ có hơn 10 cánh tay đưa lên. Cả bọn cười vui đòi khiếu nại đòi tiền bồi thường lần nữa vì bỏ cả ngàn đô qua Úc mà chẳng thấy con kangaroo lại chẳng biết con đường huyền bí ra sao  và quyết định anh Lưu phải lo tìm xe khác để hôm sau mọi người sẽ đi con đường huyền bí thay vì thăm viếng thắng cảnh của Melbourne.

Không để mọi người thất vọng anh Lưu đã kiện với công ty du lịch và hôm sau cả đoàn vẫn được thăm viếng những nơi đã dự kiên và bỏ đi shopping chiều hôm đó để lên đường quay trở lại Hanging rock tìm con đường huyền bí.

Đêm nhạc thính phòng, 29/11/2010

Chiều hôm nay mới được 1 bửa cơm ngon sau những ngày gặm bánh mì và ăn món tây nên chỉ mới dọn ra vài bàn mà nhà hàng đã hết sạch cơm phải chờ nấu tiếp.

Đến Orianna với bửa tiệc cocktail và nghe nhạc thính phòng, hớp 1 ngụm champagne hương vị đúng như cái mình mong muốn nên cứ ực hết ngụm này qua ngụm khác mà vẫn cứ thèm muốn uống thêm.

Ban tổ chức đại hội đã cho tất cả mọi người được một đêm nghe nhạc thính phòng thật tuyệt vời, từng tràng vỗ tay không dứt khi nghe những đàn con đàn cháu của mình đàn hát thật hay.

Đêm nhạc thính phòng cũng do chính anh chàng Huệ K10 tổ chức khiến mọi người ngây ngất với những bài tình ca thời tiền chiến. Những tràng vỗ tay như không muốn dứt sau mỗi bài hát. Một đêm nhạc thật xuất sắc đến không  ngờ với những ca sĩ từ nhạc viện của Melbourne.

Trên bàn để sẳn mỗi người 1 trang giấy yêu cầu ghi cảm nghĩ của mình về chương trình đại hội tại Úc Châu, không thể nào nói khác hơn những gì mình đang nghĩ và cũng không thể chê vào đâu được dù chỉ là 1 vài sơ sót mà có thể cảm thông. Đứng lên ra về để chia tay với những Thụ Nhân Melbourne mà muốn nói lời cảm ơn thật nhiều với những sự hy sinh thời gian và công sức của các anh chị đã đóng góp nên 1 chương trình đại hội thật đặc sắc. Trong trang giấy có ghi dòng cảm nghĩ : "Ước gì lần sau đại hội được tổ chức ở Melbourne".

Ngày cuối Đại Hội ở Melbourne, 30/11/2010

Ngày cuối cùng ở lại Melbourne trời nắng đẹp hơn, tương đối mát mẻ vào sáng sớm và nắng gắt vào lúc ban trưa. Mừng vui biết bao khi anh Lưu báo tin đã điều đình với công ty du lịch cho 1 xe đưa bà con trở lại Hanging rock để khám phá con đường huyền bí nhưng vẫn không bỏ lở chương trình city tour ngày hôm nay và không thể đi shopping buổi chiều.

Đoàn đầu tiên 60 người đi trước đến Parliament house và theo anh Lưu đề nghị thì những người già nên ở lại hotel chờ 1 tiếng sau sẽ có xe đến đón. Đành chấp nhận làm người già ở lại hotel chờ đợi cho khỏe thân hơn là đi sớm chung 1 đoàn đông người lại khó chụp hình như mong muốn và cũng khỏi phải đến đó chờ đợi lâu giữa trưa nắng.

Thật tội nghiệp cho chị Phong Lan phải chạy tới chạy lui để tìm kiếm 1 "trẻ em" đi lạc giữa trưa nắng gắt. Thương cho Huệ và chị Phong Lan đã vất vả cả 1 ngày với mọi ngươi tứ sáng sớm đến chiều tối.

Khu du lịch Dockland lần này rộn rịp hơn năm 2009 đã đến đây, thiên hạ đi shopping đông quá nên cứ chạy ngược chạy xuôi mới tìm ra nhà hàng Gold Leaf ở tầng trên. Mới bước vào cửa ai nấy đã suýt xoa e rằng phen này BTC 1 phen bù lỗ khi anh Lưu tuyên bố rằng ai muốn ăn gì thì cứ tự chọn. Cũng không hề vắng mặt anh Lưu ở bất cứ điểm nào trong ngày cuôi cùng này ở lại Melbourne, BTC đã cho mọi người ăn 1 bửa dim sum thật là ngon, 9 xí muội xơi luôn 4 cái chân gà vẫn chưa thấy ngán để rồi ngưng ngay khi còn nhiều món vẫn chưa đem đến.

Bàn của 9 xí muội đánh nhanh và đánh mạnh hơn ai hết vì nóng lòng đi thăm con đường huyền bí và sợ trể giờ về sẽ lở chuyến bay. Thức ăn dọn ra chưa hết thì cả bàn rục rịch xuất quân, vẩy gọi ai đi thì đứng dậy. Ban đầu chỉ hơn 10 người đòi đi, đến sáng ghi tên thì con số tăng lên đến 27 người, đến chừng lên xe thì lại tăng lên 37 người. 9 xí muội bàn với Huệ kêu bác tài Eric đưa cả đoàn đi và thật vui vẻ vì sự nhiệt tình sốt sắng của anh tài xế bự con này. Vội vội vàng vàng để kịp giờ đi thăm con đường huyền bí rồi hẹn gặp nhau tại McDonald ở phi trường

Xe vượt đèo lên núi Macedon qua những khu nhà vườn của những triệu phú tuyệt đẹp. Anh chàng Huệ bảo bác tài ngừng lại để mọi người được thưởng ngoạn 1 căn nhà vườn rộng mênh mông nhưng được chăm chút thật tuyệt đẹp.

Qua vài cua ngoặc hiểm trở thì đến đoạn đường dốc thoai thoải cách Hanging rock chưa đầy 1 km, thế mà trước kia "người ta" cứ loanh quanh tìm mãi không ra để lần này 9 xí muội quyết tâm phải tìm đến chứng kiến cho bằng được.

Không thể nào tả được sự nhiệt tình của anh Lưu, anh đã phải điều động cả đứa con trai mang chiếc xe con của mình lên để thử vì ngại chiếc xe chở hơn 30 người không thể bị kéo ngược lên bởi 1 sức mạnh vô hình. Nào ngờ khi bác tài tắt máy xe rồi mà chiếc xe vẫn từ từ bị kéo ngược lên, sợ mọi người không tin bác tái cho xe quay đầu lại và ai nấy đều chứng kiến tận mắt cái đuôi xe bị kéo ngược lên dốc. Quá ngạc nhiên trước hiện tượng lạ kỳ này nên 9 xí muội đòi nhảy xuống xe để quay film đem về khoe với bà con, tiếc thay lở tay delete đoạn film quay chiếc xe 50 chổ này rồi.

Để tin chắc hiện tượng này có thật 9 xí muội bỏ chai nước ngọt đang  uống xuống dưới con dốc và quay được đoạn film này:

Vừa quay xong đoạn film thì thấy con trai anh Lưu lái xe chạy đến, vội vã ngồi lên xe để chứng kiến thực hư lần nữa và nhảy xuống xe quay tiếp đoạn film này:

Thỏa mãn tính hiếu kỳ mọi người cười hả hê lên xe để đến điểm tập trung Mc Donald gần phi trường. Ai nấy vui vẻ cảm ơn anh bạn Huệ K10, cảm ơn anh Lưu và đứa con trai thật dễ thương đã cố gắng làm vui lòng mọi người mà không 1 lời than trách.

Lòng vui rộn ràng nhưng lưu luyến phút chia tay nên 9 xí muội không sao nuốt nổi cái hamburger tổ chảng khi trời còn quá sớm. Cái hambuger nóng hổi phải gói gọn lại cho vào xách tay mang theo ra phi trường để phòng hờ khi bị đói hoặc nhở chuyến bay đêm vì chiếc vé máy bay của 9 xí muội đến giờ chót vẫn chưa thấy an toàn.

Nhà ga T4 thật là vui khi 38 người cùng vào check in đi về Sydney chung 1 chuyến bay, còn bên này Jetstar chỉ có 8 người ngồi đó buồn hiu hắt. Đến giờ chót vẫn chưa an tâm với chiếc vé máy bay của 9 xí muội nên cứ phải thấp thỏm lo âu chờ đợi anh Lưu đang lo check in cho 38 người bên nhà ga của Tiger, xong phần của 9 xí muội thì lại đến phần rắc rối về hành lý của Lâm Đồng rồi cứ phải cù cưa với con nhỏ tiếp viên lộn xộn cho đến hơn 7h tối mới chia tay nhau trước cửa security. Bịn rịn lưu luyến nhưng cũng phải vẩy tay tạm biệt khi chỉ còn hơn 30 phút máy bay sẽ cất cánh, bước vào trong mà ai nấy vẫn còn ngoảnh lại như muốn tìm lời đáp tạ tấm chân tình của anh Lưu, của chị Phong Lan và nhất là của anh Huệ K10 đã hy sinh quá nhiều thời gian và công sức chỉ vì 2 chữ Thụ Nhân.

Cứ lo cứ phập phồng mà không buồn ghi lại hình ảnh trước lúc chia tay ở Mc Donald và ở phi trường, chỉ kịp nhớ phải có 1 tấm hình kỹ niệm với anh bạn nhiệt tình dễ thương này. Anh bạn Huệ K10 đã bỏ hết thời gian và rất tận tình chu đáo với đoàn người tham dự mà hầu như ai cũng không thể nào quên nhắc đến anh với 1 tấm chân tình.

Những ngày ở Sydney

Máy bay đáp xuống phi trường Sydney khi thành phố đang chìm dần trong giấc ngũ, cãm động vô cùng khi thấy chi Định và con gái cùng anh Khiêm, chị Ngọc và chị Bích Thủy đang đứng chờ. Máy bay trể hơn 15 phút nên cả đoàn 38 người đi chuyến bay trước đều mệt mỏi vì ngồi chờ đợi vài người đến sau. Về đến hotel có lẽ cũng hơn 10h khuya, ai nấy chỉ mong đợi về phòng đánh 1 giấc no nê cho đến sáng.

Ông trời Sydney lại cắc cớ nổi trận mưa to vào sáng sớm khi cả đoàn đang chuẩn bị lên đường đi Canberra. Vì mới đi vào đầu tháng 10 nên 9 xí muội đành làm anh Khiêm thất vọng khi anh định nhờ 9 xí muội phụ giúp hướng dẩn đoàn. Thương cho chị Kim Ngọc lại phải vất vả đi theo để phục vụ cho cả đoàn du hí.

Tưởng về nhà sẽ có thời gian làm 1 bài phóng sự để gởi sớm cho bà con biết tin tức của những ngày đại hội nhưng mưa to gió lớn làm hỏng đường dây internet mãi đến tận khuya. Thế là chỉ viết được đôi dòng cảm ơn rồi đánh 1 giấc thật no say cho đến sáng hôm sau ra hotel cùng đoàn đi vòng quanh thành phố Sydney.

Sydney có rất nhiều cảnh đẹp hơn Melbourne và gần hotel có quá nhiều shopping để chị em tha hồ đi nghía, nhưng thời gian quá ngắn nên đi đến đâu cũng chỉ kịp vác máy ảnh xuống xe trong vòng 10 phút rồi lại chạy lên. Một ngày hay đúng hơn chỉ là 1 buổi chưa đủ thời gian cho mọi người cởi ngựa xem hoa. Được anh Khiêm giao nhiệm vụ phụ với Minh Châu K10 hướng dẩn đoàn với lá cờ Thụ Nhân phất phới trên tay... hỏng giống ai.

Lần này lại có dịp quay trở lại nơi mà 3 năm trước anh Minh và chị Hạnh K7 đã đưa đến đây để chụp hình cây cầu Harbour và nhà hát con sò.

Xe lại qua cầu Harbour vòng qua bên kia vịnh để mọi người nhìn nhà hát con sò phía mặt biển nhưng xe chạy vòng vòng đến mấy lần vẫn chưa tìm được chổ đậu xe, lại phải thêm 1 lần hối tiếc vì chẳng được bước xuống xe chộp thật nhiều bô hình vì cảnh quá đẹp

Cả đoàn lại tiếp tục hành trình qua biển Bondi, Sydney hôm nay trời nắng đẹp mặt biển thật yên và lặng sóng nên ít người lướt ván.

Hình như chưa có bao giờ đi du hí mà lại được phát tiền ăn cơm nên ai nấy cười vui hí hửng lãnh tiền xong lại chạy vội chạy vàng đi tìm chổ ăn trưa rồi cũng chỉ kịp vội vàng rảo vài bước trong Hay market để dòm xem nó giống chợ Bến Thành ra sao. 

Mọi người tự túc đi chơi vòng quanh China town rồi mở bản đồ lần mò lội bộ về hotel gấp rút chuẩn bị cho bửa tiệc chia tay. 4h chiều xe đã đến đón đi qua cầu Anzac để nhìn xem mà nhớ cây cầu Mỹ Thuận ở quê nhà. Cầu Mỹ Thuận được công ty thiết kế cầu Anzac xây dựng nên có hình dáng giống tạc như cây cầu này. Xe tiếp tục lăn chuyển qua đường Victoria road ngang qua vùng Drummoyne chạy ngang qua nhà con rể, nhìn cây phượng tím sau vườn nhà thấp thoáng bên kia mà chợt dưng nhớ muốn bồng cháu ngoại mà cưng. Xe tiếp tục đi ngang qua và ngừng lại khu Olympic nhưng chỉ đứng ngoài nhìn chứ chẳng được vào trong.

Đến Mounties club thì đồng hồ cũng đã hơn 6h chiều, đứng loay hoay nhìn các anh chị Thụ Nhân Sydney trương biểu ngữ mà "cây cột" tạm thời ngã đập vào cánh tay đang đau bại tưởng chừng như muốn gảy làm đôi. Đau quá chỉ biết ôm tay chứ không dám la làng sợ các anh chị lại lo lắng. Không đọc cái thiệp mời nên không biết rõ giờ giấc ghi trong thiệp thế nào mà nhiều người đến hơn 7h30 mới đến, hỏi ra thì các bạn K9 nói là trong thiệp ghi mời đến lúc 7h30 thế là mất toi 1 tiếng rưởi đồng hồ để quậy.

Không khí trầm lắng khi anh Lưu nói lời từ biệt như 1 lời trăn trối sau cùng. Có lẽ vì anh nhận định rằng Úc châu quá xa xôi và chi phí đắt đỏ không cuốn hút nhiều Thụ Nhân khác tham dự nên lần này chỉ là 1 lần duy nhất anh chị em Thụ Nhân Úc Châu được đón tiếp những Thụ Nhân từ khắp nơi cùng nhau đoàn tụ. Dù thế nào đi nữa thì 9 xí muội vẫn thấy rằng đại hội lần này quá thành công đã để lại cho mọi người những dấu ấn tuyệt đẹp nên nếu Úc châu đăng cai lần nữa thì mọi người cũng cố gắng để tìm về. Bravo thầy Trần Long đã khuyến khích và rất mong anh Lưu có thể thực hiện thêm lần nữa có thể vào năm 2012 hay 2014.... 16.....

Mở đầu phần văn nghệ là ban hợp ca Thụ Nhân nhưng đợi mãi chẳng thấy Thụ Nhân nào bước lên sân khấu, thế là cả đám K9 kéo lên sân khấu cùng hợp ca bài VN quê hương ngạo nghễ rồi cười toe với ban hợp ca chỉ mới thành lập chưa đầy 2 phút mà đã hát thật hay bài hát của anh Nguyễn Đức Quang.

Hôm nay các anh chị ngứa giò mới có dịp gãi chân nhưng không khí vui nhộn hẳn lên khi 9 xí muội yêu cầu ban tổ chức cho ban nhạc chơi 1 bài disco sôi động. Phút đầu ngại ngùng chỉ có vài đứa k8 và K9 nhưng rồi sau đó thí các anh chị K1, K2 nhào ra hết ngoài sàn nhảy khi thấy 9 xí muội mời thầy Trần Long ra nhảy disco. Thầy lắc đầu than không biết nhảy ai dè thầy giật disco cũng hỏng thua ai. Những màn trình diễn này được thu vào ống kính của anh Viết Dũng K1 còn 9 xí muội mãi mê hát hò nhảy nhót nên chẳng chộp được tấm nào.

Phút chia tay đã đến khi bác tài thúc giục mọi  người phải ra xe trước 10h, thật tiếc rẽ và lưu luyến không muốn dời chân, tất cả cùng hát với nhau bài ca tạm biệt sau lời từ giã và cảm tạ của anh Lưu. Phải vội vàng nói lời chia tay rồi chạy lên xe mà lòng còn vương vấn.

Sáng nay bầu trời Sydney trong xanh hơn và nắng đẹp hơn nhưng mọi người đang lần lượt thu xếp hành trang để rời xa mỗi người 1 ngã, ngồi bên nhau nói với nhau những chuyện đời vụn vặt mà không biết đến bao giờ mới hội ngộ nữa đây... 2 năm sau rồi 2 năm sau nữa có thể nào có được như hôm nay.

Trương Thị Ngọc Mai, ctkd 9

 

Tâm Tình Kỷ Niệm Ngày Qua

Anh Lưu và quí vị trong BTC DHTN 2010 quí mến,

Xin gửi lời Cám Ơn và ca ngợi (hơi muộn màng) đến anh Trưởng Ban Phạm Văn Lưu và ACE TN trong BTC DHTN 2010 về sự Thành Công tốt đẹp trong công việc tổ chức DHTN lần nầy Úc.

Quỳnh-Mai nói đến hai chữ "muộn màng" vì thân nầy mới trở về nhà sau một thời gian dài lưu lạc nơi vùng trời đất Úc! Mang danh là người đi dự DHTN 2010 đất Úc... hơi sớm... mà trở về lại trời Âu cũng hơi muộn màng. Rồi bắt đầu lo bù đầu với chuyện nhà và việc sở trong tháng 12 mùa Noel nầy... nên lâu nay chưa được ngồi yên để  thực hiện được gì mình muốn... là gõ thư cám ơn đến anh Lưu và ACE TN trong BTC ở Melbourne và Sydney.
Phải công tâm nhận xét rằng anh PVLưu và các ACE trong BTC Melbourne và cả Sydney đã có rất nhiều thiện chí, đầy nhiệt tình trong việc tổ chức DHTN lần nầy. Chương trình DH có nhiều tiết mục thật phong phú, từ những chuyện du ngoạn xa gần cho đến nhưng buổi tiệc thịnh soạn với đầy đủ những món ngon vật lạ thật ngon miệng và thật dồi dào món ăn, làm chúng tôi có cãm tưởng như... anh Trưởng BTCDHTN Phạm Văn Lưu... đã phải chịu khó... móc thêm tiền túi ra,.. bù thêm vào những chi phí của ACE TN xa gần được ngon miệng vậy.

Anh Lưu và BTC đã bỏ rất nhiều tâm huyết, công sức lẩn thì giờ riêng tư để tạo ra một Kết Quả vô cùng tớt đẹp cho việc tổ chức DHTN 2010 vừa qua, và đã làm cho tất cả ACE TN xa gần bay về đây tham dự Đại Hội đều cãm thấy vui tươi, thoải mái, hài lòng và mãn nguyện với nụ cười tươi tắn trên môi.. kể từ giây phút đầu tiên họp mặt ở Melbourne... cho đến ngày cuối cùng chia tay nhau tại Sydney.

Điểm đặc biệt BTC DHTN 2010 cũng cần nên nêu ra ở đây là sự đóng góp chân tình đặc biệt gây nên việc thành công DHTN 2010 ở Melbourne lần nầy là sự chu đáo vô cùng hiếm có của các anh chi  trong BTC. Các anh chị đã thực hiện được nhiều tiết mục vô cùng hữu ích & cần thiết và quí báu cho những ACE TN từ khắp nơi bay về tham dự như chúng tôi đây là trong một thời gian rất ngắn ngủi mà hầu như chúng tôi đã được nhìn ngắm tận mắt những cái hay cái đẹp của thành phố, du ngoạn xa gần để thấy những cảnh thiên nhiên ở Melbourne và Sydney, và đã được thưởng thức từng món ăn, những món ngon vật lạ  của nhiều nhà hàng lịch sự sang trong khu vực Đai Học Melbourne, trong các khu vực Chinatown và Vietnamtown ở Melbourne. Đó đã là điều "hơi" hơn sự mong đợi của mọi người, và cả việc phân chia người chạy ra phi trường đưa đón các thầy cô, đã đưa tay ra take care mọi  sự di chuyển của các thầy cô trong suốt những ngày DHTN, và đưa đón & cùng tiển đưa thật chu đáo cho cac ACE TN từ xa về đây để:

Về đây bên nhau,
Ta gặp lại bạn xưa.
Những người mà bao năm qua,
Ta gói ghém nhiều kỷ niệm!

Tất cả những sự việc đã được nêu ra trên đây... điều đó đã gây thêm ấn tượng tốt đẹp cho các buổi họp mặt, khiến cho bầu không khí của những ngày Đại Hội lúc nào bầu không khí cũng thật thân thiện, vui tươi, thoải mái trong Tình Gia Đình Thụ Nhân! Tình cảm TN thật là gắn bó và đã cho mọi người có thêm một kỷ niệm đẹp để nhớ hoài.

Anh PVLưu Trưởng BTC DHTN 2010 là một ngươì anh rất dể thương với tất cả ACE TN xa gần khi đã gặp anh Lưu ..đều nhìn nhận điều nầy, tất cả đều rất quí mến anh.
Anh Lưu la` một người điềm đạm có một giọng nói thật nhẹ nhàng mềm mõng, anh đã thật tâm lo lắng từng chi tiết một để mong sao moi sự viên thành - một Đại Hội Thụ Nhân được thành công trọn vẹn mỹ mãn như ý nguyện. Nhưng cũng có vài... sự bất ngờ & trục trặc về sự xấp xếp bàn ghế không như mong đợi của nhiều ACE TN từ xa đến đây, nên đã có những giây phút không vui (thật đáng tiếc)... chứ nếu không thì xem như DHTN 2010 lần nầy tại Úc Melbourne đã được gọi là thành công 100 % rồi đó ạ! Tuy vậy nghĩ đến sự chăm lo đa đoan của anh Lưu... làm mọi người hầu như quên đi giây phút không được vui, nói ra đây chỉ để rút kinh nghiệm cho lần tổ chức sau nầy mà thôi.
Tuy nhiên không một ai trong chúng tôi (những người đã tham dự DHTN lần nầy) có thể quên được công lao khó nhọc và sự cực nhọc tâm trí của Anh PVLưu để lo lắng mọi bề cho ACE TN trong những ngày Đaị Hội TN thật là quá chu đáo (hơn sự chờ đợi của người tham dự viên) kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến đây (Melbourne) cho đến lúc chia tay ngoài phi trường Melbourne, anh Lưu đều có mặt để lo cho mọi người check in xong xuôi mới chịu ra về. Ngày sau đó còn bay lên Sydney để tiển biệt ACE TN trong buổi tiệc Dạ Vũ Tạ Từ ở tại thành phố Sydney nữa chứ!
Là người đã từng tham dự nhiều DHTN từ trước đến nay, thì thật tình và thật lòng mà nói là... Quỳnh-Mai chưa bao giờ thấy một vị Trưởng Ban Tổ Chức nào mà có đầy nhiệt tình, có lòng và có tình với ACE TN như anh Phạm Văn Lưu Melbourne! Anh là Trưởng BTC mà hình anh đã "trưng dụng" cả gia đình riêng tư...  gánh vát một tay để cùng phụ lo với anh Lưu, đó la`chi Thanh bà xả anh và các cháu trai lẩn gái, tất cả đều rất ngoan và chân tình với các cô, chú & bác trong GDTN.   

Ngoài anh Lưu ra còn nhiều anh chi khác mà QMai được cận kề được thấy tận mắt sự chu đáo dể thương của chị Phong Lan K1, đã lo tận tình từng món ăn cho ACE TN trong vài lần ăn uơng trước khi chia tay Melbourne. Chị PLan đã thật nhẩn nại để ghi chép từng món ăn thức uống của mọi người yêu cầu... trước khi chị PL đặt hàng... ăn uống cho đám già lẩn trẻ của chúng tôi (hì hì). Còn nhiều ACE khác nữa trong BTC... mà QMai quên tên nhưng Thuận Linh đã nhắc rồi đó, QMai cũng có cùng ý nghĩ như TLinh vậy. Trong BTC còn có nàng Xuân Lan K8 sốt sắng lo từ đầu tới cuối chương trình, đã cùng với các chị em TN khác ở Melbourne lo vuông tròn chu đáo chương trình Ẫm Thực trong suốt thời gian đi du hí & du ngoạn xa gần ờ Melbourne.

Các "chuyên viên đưa đón" đã bỏ ăn..bỏ uống... bỏ cả buổi tiệc mừng họp mặt trong dở dang... để lo chạy ra phi trường đón rước từng người, điễm đẹp mà QMai để ý là nụ cười các vị nầy vẩn nở trên môi, không thấy vẽ phiền hà chi cả cho dù bụng đang đói hay... phải bỏ dở dang buổi ăn, bỏ dở cuộc vui... nữa chừng xuân... để chạy lo tròn bổn phận mình! Trong đó có anh Hai Quế K2 cũng chịu lắm cảnh bận chuyện trong & ngoài với các anh chi K1, K2 từ xa đến. Ngoài ra còn có Viên Thế Khanh K8 cùng bà xả thật dể thương nàng có tên là Thu K9 là những người đóng góp nhiệt tình với nụ cười luôn nở trên môi. Lúc đi xe chung với VTKhanh & Thu... QMai nghe điện thoại reo vang từng hồi vv... đưa đón người sắp đến phi trường, bổn phận lo tròn, ngoài ra còn có Huệ K10, Vũ Ngọc Bảo, Phạm Thanh Vũ K7, Nguyển Xuân Tiên... đều chạy có cờ... như nhau!
Trên Sydney thì có quí anh chi trong lo anh em TN trong đoàn từ Melbourne bay lên... những ngày chu đáo mọi mặt, từ chuyện đi đứng, ăn uống, đến buổi tiệc "Dạ Vũ Tạ Từ trong đêm "thật hoàn hảo mọi mặt. Anh Khiêm K1 cùng bà xã, chị Kim Ngoc K1 luôn luôn có mặt hổ trợ việc. Chị Bích Thủy B/K1 của Sydney cũng góp phần không kém trong buổi tiệc chia tay ở Sydney và chị BThủy có giọng ca trầm ấm tuyệt vời. Tất cả anh chi nói trên và nhiều anh chi khác (sorry quên tên) đã có mặt trong suốt thời gian Đại Hội tại Melbourne... rồi lại phải bay về Sydney sớm để lo chuyện chuẩn bi. tiếp đón phái đoàn TN (các tham dự viên) từ Melbourne bay lên. Đúng là công lao khó nhọc của quí anh chị K1, ngoài ra còn có một chị K9 ở Sydney có một cô con gái thật dể thương đã lo đón cả phái đoàn TN trong đêm tối ngoài phi trường Sydney... để đưa về hotel lo chổ ăn ngũ. Và còn có vài anh (Bảo Đệ) K9 đã bỏ vài ngày làm ăn...để làm hướng dẩn viên khắp nơi trong TP Sydney, có vi. K9 hay K10 vốn dĩ đại gia , chủ tiệm bánh mì nổi tiếng nơi nầy ("Vienamatta"), đã đài thọ cả việc ăn uống trong lần đi picnic cua đám nầy... trong thời gian đi tăm viếng tòa nhà Quốc Hội ở Canberra. Buổi ăn trưa đó với hương vị thơm ngon của các ổ bánh mì thơm doòn thật ngon miệng..dưới bầu trời mưa tầm tả..ngay gầm cây cầu chạy ngang, đúng là kỷ niệm vui... để nhớ đời.  

Quỳnh-Mai cãm thấy rất vui, sung sướng và đã may mắn khi có cơ hội bay sang Úc lần nầy để tham dự DHTN 2010. Thật là "thêm" được nhiều kỷ niệm vui & đẹp... khó quên trong quãng đời còn lại!  

Khi chia tay nhau vào Đêm Dạ Vũ Tạ Từ ở Sydney, từ biệt nhau ra về mà mỗi người đều mang một tâm trạng giống nhau trong tâm tư, với sự ngậm ngùi luyến tiếc vì những ngày Đại Hội trôi qua quá nhanh và ngẫm nghỉ biết ngày nào gặp lại nhau đây? Tôi nhớ lúc ôm choàng lấy cô em gái có tên Dung Phạm vừa thân quen trong thời gian Đaị Hội, tôi cãm thấy lòng bùi ngùi chi lạ! Đây cũng là người ngũ chung phòng 2, 3 mạng ở hotel tại Sydney, nào Qmai, nào Dung Pham, nào chị Văn Khoa ở VN sang. Ba nàng mà chỉ có một cái toillet nên có người phải chờ, có nguời phải đợi đến phiên mình..giống như ở DHXá Kiêm Ái ngày nào... đứng chờ lâu... mới có chỗ đánh răng!
Có lúc sắp đến giờ xe đón cả phái đoàn đi ăn tiệc... mà chờ hoài chẳng thấy cô em gái tên Dung nầy về, ai cũng lo lắng, chỉ còn thiếu 10 phút nữa là đến giờ thì... cô nàng lò dò về đến cửa phòng với đầu cổ ướt men... vì đi duới cơn mưa!
Mỗi lần đi tham dự DHTN là vui mừng reo vang khi gặp lại nhiều anh chi em mà vốn đã quen từ trước, ngoài ra có dịp quen biết làm thân thiện thêm nhiều anh chi em mới nữa, đó là niềm vui lớn của chúng ta trong GDTN vốn dĩ có Tình Thụ Nhân gắn bó lâu năm. Lần nầy QMai đã gặp lại anh chị Trần Trí & Hạnh K4, chị Lâm Tuyết Nhung K4 (người ngủ chung phòng trong mấy ngày DHTN ở Melb.) người đã gặp trươc đây ở Florida nhà Sơn & Liên và vào kỳ DHTN 2008. Gặp lai chi Quản Mỹ Lan & anh Lân, kể từ ngày DHTN 2000 tại Nam Cali... đến nay mới gặp lai chi QML, trông chị vẩn tuơi trẻ & đẹp gái như ngày nào vào năm 2000. À... nhất là anh Dũng K1 thì sắc diện vẩn thế từ lúc gặp anh "Cả" nầy vào kỳ DHTN 2004 tại Houston. Bảo anh Dũng nầy là đàn anh K1... chẳng ai tin đâu nghen! Ngoài ra còn gặp anh LQThạch K3, ông xã của người đẹp Ban Mê Thuộc NTCúc K7.

"Ngày Vui Qua Mau" !

Cuộc vui nào rồi có lúc cũng phải tàn, vì không tàn thì làm sao có những ngày vui khác tiếp nối! Nhưng dư âm những tiếng nói cười của đám bạn cùng khóa... lâu năm mới gặp lại, tiếng chọc ghẹo nhau, tiếng mời mọc nhau cụng ly.. cụng ly với ngươi quen lẩn người mới vừa quen, tiếng ồn ào cười nói thân tình trong suốt thời gian  DHTN 2010 còn vang động mãi trong tâm tư người tham dự và... hình như kéo dài hầu như bất tận trong tôi.. tưởng như không bao giờ dứt!

Đêm nay, giờ phút nầy ngồi đây để viết lên những giòng chữ nầy... mà tôi nghe như đâu đây văng vẳng tiềng nói cười rộn rã của ngày nào ở DHTN 2010.
Một lần nữa xin Chân Thành Cám Ơn anh Phạm Văn Lưu và BTC DHTN 2010 đã chịu khó tạo ra hoàn cảnh thuận lợi cho cho tất cả, quí thầy cô cùng ACE TN xa gần có được cơ hội gặp gở, hội ngộ vui vầy bên nhau trong tình TN thắm thiết như trong khung trời VDH Dalat năm nào.

Ngày vui hôm nay sẽ là "Những Ngày Vui Thân Ái!
Và sẽ là  "Những Ngày Xưa Thân Ái" trong Tương Lai!
Chính điều nầy làm chúng ta khó quên... trong những ngày tháng tới.

Xin nhớ mãi kỷ niệm ngày qua... 

Cuối thư xin nhận nơi đây sự cám ơn chân thành từ "xứ lạnh tình nồng" nầy - Denmark - và xin gửi đến anh Phạm Văn Lưu & gia đình và quí ACE trong BTC DHTN 2010 cùng bữu quyến (Melb. và Sydney) hưởng một đêm Giáng Sinh thật Vui Tươi & Ấm Cúng, Hạnh Phúc & An Bình trong hồng Ân của Thượng Đế. Và một năm mới An Khang, Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!

MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR! 

Thân ái gửi lời chào,

Quỳnh-Mai, Denmark

Lời Chia Xẽ Chân Thành của một CTKD5
Kính Thầy Cô Trần long, Thầy Cô Lâm Thanh Liêm,
Quý anh chị em thân mến,

  • Sau DHTN lần này Thuận Linh mới nhận được thấm thía cái tình TN của trường chúng ta. Dù đã đi dự DH nhiều lần nhưng chưa lần nào TL thấy một DH có tình người như năm nay, tuy nhỏ nhưng thắm đượm tình đồng môn, đồng trường. Đêm Gala TL gặp anh Viên Thế Khanh K8 vừa ăn vừa chạy.... TL hỏi....bộ cháy nhà hả... ảnh nói không không có một chị vừa mới đến phi trường ... bây giờ phải đi đón. Anh Đỗ Quang Khanh thì mệt nhoài mà cũng ráng đọc hết những bản góp ý kiến của các anh đi dự DH trong đêm Gala.....chị Ngọc Mai K9, Xuân Lan K8 và chị Nguyễn Thị Châu K7 đã lo vấn đề ẩm thực tuyệt hảo, tụi này ăn xong còn đem về để dành cho ngày mai vì quá dư... xôi khúc rất ngon... bánh bao thì bự gần bằng trái bưởi.. ăn một cái là no nguyên ngày. Cám ơn chị Châu và Xuân Lan, TL đã dùng cái bao đựng thức ăn do DH cấp để đựng áo quần dơ trên đoạn đường còn lại.. rất là thực tế.. không chỉ có Linh mà các bạn khác cùng đoàn đi Brisbane với L cũng xử dụng như vậy.... Cám ơn sự lo lắng của anh chị Luu đã thăm hỏi suốt đoạn đường TL đưa thầy Liêm và các anh chị TN Âu Châu từ Sydney lên Brisbane bằng xe hơi. Thú thật TL cũng hiểu sự lo lắng của quí vị nam nhi khi nghe TL lái xe đưa đoàn đi chơi suốt đoạn đường hơn 1200km (vì chuyện này ít có bà nào dám làm, quí bà thường lái tài xế hơn là lái xe), nhưng cuối cùng khi trả xe số Km đã chạy là 2400 km Wow TL không bao giờ nghĩ mình làm được như vậy. TL cũng xin cám ơn tất cả các anh chị em làm việc âm thầm để cho DH năm nay thành công tốt đẹp như anh Huệ K10 chi Phong Lan K1 và những anh chị TL không nhớ tên hết để viết lên.
  • Thuận Linh cũng xin cám ơn Chị Ngọc, chị Điều, anh Mại, anh Thiên, anh chi Bích Thủy Sydney, anh Dũng K10 người không quen biết, và các anh chị K1 và các K khác, anh Tánh K4 ở Canberra dù không khỏe nhưng vẫn đến gặp đoàn. Có một điều lạ là hể đoàn đi tới đâu là mưa theo tới đó từ Mel cho đến Syd, Canberra, Bris, đến ngày cuối mới thấy hửng nắng. Nhớ bữa ăn trưa dưới chân cầu ở Canberra, trời mưa nhưng thật là vui vì xít lại gần nhau nên ấm hơn. Không có nơi nào trú mưa để ăn trưa và phải có mặt ở tòa nhà QHội của thủ đô Canberra cho đúng giờ nên đành làm cái bang ở chân cầu!!!!
  • Thuận Linh cũng xin cám ơn hai thầy và anh chị em TN Âu Châu và Mỹ châu đã hợp tác tốt trong chuyến đi Brisbane. Đặc biệt cám ơn anh chi Võ Quang Triệu K1 đã hết lòng lo lắng cho đoàn từ bửa ăn cho đến giấc ngủ, nhưng cuối cùng lại không chịu nhận phần đóng góp của đoàn. Anh Triệu ui nếu là nhà của anh thì tụi này không ngại gì ngoài 2 chữ cám ơn. Hiện TL còn giữ tiền của đoàn về đến Adelaide TL sẽ chuyễn lên cho anh chị. Gởi tiền xong thì TL sẽ dọn nhà để không có nơi return to sender
  • Kính hai thầy và các ACE trong đoàn Brisbane thân mến của TL. Chắc đến nay thì quí vị đã hoàn hồn vì tài lái xe của TL.. quá ẩu phải không anh Kinh. Nhưng biết sao được trong tình huống như vậy....  đêm 5/12 trên đoạn đường từ Port Macquarie lên Brisbane đã 10 giờ đêm mà trời mưa như thác đổ, cây quạt nước đã được vặn đến tốc độ tối đa mà vẫn không quạt được nước.... đường thì mù tăm mà tốc độ free way là 110 km TL đã cố giảm xuống 90km cho anh Hổ K6 phía sau theo kịp...... hoàn toàn không thấy lane cũng như con đường.... Liên Hương ngồi kế bên để làm navigator.. nhưng than ôi cô ta từ Pháp qua nên lẫn lộn quẹo mặt và quẹo trái... cho đến ngày thứ ba mới dần quen với cách lái xe ở Úc thì đã đến lúc chia tay. Ngày 6/12 lại mưa như thác đổ trên đường từ Gold Coast về Brisbane sau khi đi Rain forest Sky Walk, coi Kangaru, Koala ở national Park và ăn ở Surfer Paradise về. TL nói với thầy Long... chà mai em đưa thầy đi phi trường mà cũng mưa nữa thì châm thật thôi thì đi sơm sớm nha thầy. Mà mưa thật... hôm nay thì có anh Hổ K6 đi cùng làm navigator, không biết bấm GPS như thế nào mà đến một cái car park không có người đồng không mông quạnh.... cứ sợ trễ máy bay của thầy lên Darwin... mà càng sợ thì càng quýnh cứ đi lộn hoài.. đến được đúng đường thì bị kẹt xe... bèn để Liên Hương dẫn thầy cô vô trước... TL và anh Hổ đi đậu xe... sợ đi một mình lại lạc nữa làm sao rước anh Hổ và Liên Hương về lại motel!?!?  đường Brisbane lạ thật khác với Syd, Mel hay Adelaide cứ vòng vòng và nhiều round about, over và under pass ngay trong thành phố, thầy cô vô được phi trường rồi khi qua khâu rà người không biết thầy Long mang cái gì trong người mà rà mấy lần cũng cứ te te te cuối cùng thầy phải đứng giang 2 tay 2 chân cho nhân viên phi trường rà bằng cái cây, lúc đó trông thầy giống người tuyết (snow man) muốn chụp tấm hình nhưng bị cấm. Gần nhà mà xa ngõ đứng ở motel anh Triệu thấy rõ ràng cây xăng chỉ ở bên kia high way, vậy mà ngày cuối anh Hổ đi đổ xăng phải gọi điện thoại cho TL ra dắt về... oh là la có GPS mà cũng đi lạc tiếp vì không hiểu rõ ngôn ngữ của GPS đi có 2 phút mà về thì mất 15 phút!!!
  • Thuận Linh cũng đặc biệt cám ơn anh chị nào đó đã post lên cái tip là khi lái xe bị sương mù hay mưa tầm tả không thấy đường thì mang mắt kính mát vô sẽ thấy đường quả đúng như vậy. Linh kêu Liên Hương thử xem sao thì quả thật cũng có cùng kết quả. Chỉ tội nghiệp anh Hổ vì mang kiến cận nên không mang kiến mát lên được.... đành nhờ bà xã cùng căng 4 mắt lên chạy theo đèn đỏ của đuôi xe TL...cuối cùng ảnh than là ... bà này sao ban ngày thì bà chạy rề rề còn ban đêm mắc chứng gì mà bà chạy nhanh quá trời dậy.
  • Lời cuối cho tất cả các ACE chưa biết và đã biết nhưng bây giờ thành quen: Người cá Quỳnh Mai dễ thương hơn là khi chưa quen có lẽ QM phải đổi tên vì khi nghe người cá sao TL cảm thấy lạnh lùng câm lặng không giống cá tính QM chút nào... hay là phó nhòm vui tính đi nha; Lâm Tuyết Nhung K4 và Liên Hương K8, hai trái cam ngọt ngào của ban tam ca 3 trái cam, nhờ giọng hát của Liên Hương mà suốt đoạn đường lái xe Linh đỡ buồn ngủ anh Kinh người thầm lặng dễ chịu; chị Thương Kagaroo... các bạn phải thấy khuôn mặt và ánh mắt mừng rỡ của chị ấy khi thấy kangaroo mới hiểu được tại sao chi có tên ấy; anh chị Nghị dancer... nhảy dầm đẹp lắm... cám ơn anh đã gọi điện thoại thăm hỏi TL hôm qua và cho biết là tất cả mọi người về lại Pháp rã rời nhưng chưa bị sứt càng gãy gọng nào hết; thầy Liêm phóng viên chiến trường chỉ có khoản nửa giờ ngồi làm navigator cho TL mà đã khai thác hết đời tư và công của TL thay vì chỉ TL chạy xe theo lối Pháp; Jennie Dung Phạm (thụ nhân B Sandiego) biệt danh người đi đậu phụng (đã tước đoạt danh hiệu này từ anh Ngụy Ngâu K1 trong DHTN 2008, đi lạc   đường, theo người Nam gọi lạc là đậu phụng), cám ơn em đã cho niềm vui cho đoàn mỗi lần đi đậu phụng, lúc đầu có bực bực nhưng sau lại thấy thiếu thiếu nên nhớ... cám ơn email thăm hỏi của em khi về lại Mỹ anh ca sĩ Đặng Ngọc Lân với Đà lạt sương mù và người vợ yêu quí Quản Mỹ Lan; cuối cùng là ông bà Nguyên (con) Hổ về đến Perth đã hết nhức đầu chưa Nguyên ui?
Thuận Linh

Ngày Đại Hội Đêm Gala 28-11-2010

 
Đường vào Đại Hội



Phòng Khánh Tiết Eakins


 



Tiếp Tân

 Giới thiệu thành phần Ban Tổ Chức


Phòng Tiệc Gala

 


CTKD 5

 
CTKD 6

Đêm Gala góc 180 độ

http://daihoithunhan2010.webs.com/video/gala-dinner.swf 

 Quang canh phòng Khánh Tiêt Eakins trong dêm Gala

Nhạc Thính Phòng, 29-11-2010

Tiếp tân trước giờ nhạc thính phòng


Phòng Tiếp Tân

 
Ca Sĩ Nhạc Thính Phòng


Vũ Dân Tộc – các Chị Thụ Nhân


Nam Ca Sĩ Nhạc Thính Phòng

Thụ Nhân Hồng Ân & Thiên Khê, gđ Nguyễn Ngọc Ngãi, ctkd9

 
Nhạc sĩ Thụ Nhân Phạm Ngọc Lân kết thúc chương trình thính phòng

 

Du ngoạn Apollo Bay, Great Ocean Road, 12 Apostles, 28-11-2010


Dừng chân trên bờ Vịnh Apollo


Ban Ẩm Thực

 
Ăn trưa trong công viên

 

Ngoạn cảnh Melbourne - đi Sydney, 30-12-2010

Viếng thăm Quốc Hội Victoria

 

 

joomla counter


Những thông báo và tin tức do Trưởng Ban Tổ Chức ĐHTNTG 2010 gởi đến các nhóm hội thảo và đăng tải trên trang mạng nầy mới là chính thức và trung thực. Xin loại bỏ những thư tín vô danh và chưa được sự chấp thuận của BTC mà quý vị có thể nhận phải. Nếu có điều nghi ngờ, xin hãy liên lạc với chúng tôi tại trang http://daihoithunhan2010.webs.com/thutin.htm

All announcement and information posted by the Chairman of World Thu Nhan Congregation 2010 Inc. in discussion groups and published on this website are official and genuine. Please disregard anonymous and unauthorized email messages you may have received. If in doubt, please contact us on http://daihoithunhan2010.webs.com/thutin.htm

Incorporated Association No. A0054434F, Melbourne, Victoria - Australia

For information and enquiries on the website, please direct to the World Thunhan 2010 Webmaster and ICT Commissioner Tue Dang

First created: 26 April 2010

Members Area

Thu Nhân Thê Gioi 2010

Thụ Nhân Victoria

bách niên chi kế
mạc như
 
THỤ NHÂN

Trang Thụ Nhân

Recent Videos

2206 views - 0 comments
2245 views - 1 comment
1770 views - 0 comments
3170 views - 1 comment

Recent Photos

Recent Blog Entries

Newest Members